Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.
ng ở trường em, bảo vệ nói không nhìn thấy các em họp hành gì cả. Thất Thất, nói đi chứ, em sao thế?".
Mục Tuần nói liên hồi khiến Khanh Khanh lúng túng không biết phải làm thế nào.
"Anh út... em... anh út...".
"Em đang ở đâu? Anh đến đón em, có phải là xảy ra chuyện gì không?".
"Không không không, em...". Cô nhìn thấy cốc cà phê trước kính chắn gió, "bọn em đang uống cà phê".
"Nửa đêm rồi uống cà phê cái gì cơ chứ? Uống với ai? Uống ở đâu?". Mục Tuần càng nghe càng tức giận, nói rất to, ngay cả Phí Duật Minh ngồi ở ghế lái cũng nghe thấy, lập tức giật điện thoại định nhấn nút tắt.
"Làm gì thế? Anh út đang nói mà!".
Cô với lên đòi điện thoại, vì cuống quá nên giọng nói có chút nghẹn ngào. Hai anh em họ tình cảm sâu sắc, lớn bằng ngần này rồi rất hiếm khi thấy Mục Tuần giận dữ như thế. Cô lo anh cúp máy tùy tiện sẽ gây ra hiểu lầm.
"Em đừng hoảng hốt, đừng nói lung tung, đã ở cổng nhà em rồi, anh sẽ đưa em về ngay đây", Phí Duật Minh vuốt ve khuôn mặt hốt hoảng của cô rồi đưa điện thoại cho cô, khởi động xe, "Em gọi lại cho anh ấy, nói là sắp về đến nhà rồi, liệu mà nói chuyện với anh ấy".
Khanh Khanh vẫn chưa kịp gọi đi thì điện thoại của Mục Tuần đã gọi đến. Cô nhấc máy, đầu bên kia không nói gì, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đặn, một lúc sau mới nghe thấy giọng nói của Mục Tuần: "Thất Thất, em đang ở cùng ai?".
"Anh út, em sắp về đến nhà rồi, anh mau về đi", Khanh Khanh không chắc lắm, giọng nói vẫn rất run.
Chỉ vài phút chiếc xe đã đến khu Champagne Tower. Vì cô chỉ đường nên anh rất dễ dàng tìm thấy khu nhà nơi cô và ông bà nội đang ở. Phí Duật Minh cố tình lái xe đến trước tòa nhà cách đó một đoạn, tìm một chỗ không có nhiều ánh sáng rồi đỗ xe giữa mấy chiếc xe đang đỗ ở đó.
Khanh Khanh bước xuống từ cửa sau, chưa mặc xong áo khoác vội vàng chạy về nhà. Phí Duật Minh chạy xuống xe, kéo tay cô dặn dò mấy câu: "Đừng lo lắng, từ từ nói, có chuyện gì thì gọi điện cho anh, anh chưa đi đâu".
Anh đưa cốc cà phê cho cô uống một ngụm, vừa buông tay ra cô liền chạy đi, chạy được mười mấy bước lại ngoảnh đầu lại vẫy tay với anh. Vì tình hình đặc biệt, anh không đi theo mà quay về xe tìm điếu thuốc.
Khanh Khanh đứng trên con đường nhỏ cách đó vài trăm mét, không về nhà ngay mà đứng quay mặt về phía cửa ra vào. Không đầy mười phút, từ xa vang lên tiếng động cơ xe máy, một chùm sáng nhanh như chớp dừng lại trước căn hộ cô đang sống.
Phí Duật Minh không nhìn rõ dáng vẻ của người lái xe nhưng vẫn còn nhớ những đường nét của người anh đã gặp lần trước.
Người đó xuống xe, dựng chiếc xe máy một bên, vừa bỏ mũ bảo hiểm ra liền kéo tay cô nói chuyện. Phí Duật Minh không thể nghe thấy hai người đang nói chuyện gì, chỉ có thể đoán. Hai người đứng rất gần, trông rất thân mật, cuối cùng cô bị người đàn ông kia kéo về nhà. Trước khi vào nhà, cô vẫn ngoảnh đầu lại nhìn về phía anh.
Phí Duật Minh chờ ở dưới rất lâu, tiếng nhạc trong xe cũng đã tắt, hai mươi phút sau điện thoại mới đổ chuông. Cô vội vội vàng vàng hình như còn phải làm gì đó, chỉ nói vài câu đơn giản: "Anh mau về nhà đi, lái xe cẩn thận" rồi cúp điện thoại.
Anh vốn định nói chuyện với cô, nhìn màn hình đã trở về với trạng thái bình thường, trong lòng thấy hơi buồn. Anh đặt điện thoại trước kính chắn gió, cốc cà phê cô chỉ uống một hai ngụm cũng đặt cạnh đó. Rõ ràng đó là anh trai của cô nhưng cảm giác giống như một người đàn ông có ý đồ với cô.
Phí Duật Minh không vội đi, đứng dưới hút xong điếu thuốc, bóp nát đầu mẩu thuốc, chìm vào suy tư.
Sáng hôm sau thức dậy, hai mắt Khanh Khanh vẫn còn sưng, đầu cũng đau nhức, tất cả là vì chuyện tối qua.
Lúc đầu cô tưởng rằng chỉ cần nũng nịu một chút là có thể qua được mặt Mục Tuần. Kết quả về đến nhà, gặp ông bà nội rồi, vừa gọi điện cho Phí Duật Minh xong, Mục Tuần liền gọi cô ra ngoài, kéo cô đến phòng anh nói là có chuyện cần hỏi.
Sau khi trưởng thành họ thường xuyên đấu khẩu với nhau nhưng rất ít khi cãi nhau thật, tình cảm vẫn rất tốt đẹp, vì thế Khanh Khanh không nghĩ nhiều mà đi theo anh. Cô bị Mục Tuần lôi vào phòng, một người chưa bao giờ nói nặng lời như Mục Tuần bỗng chốc lớn tiếng trách mắng như té nước vào mặt cô.
"Vì sao lúc nãy em nói dối?". Anh đứng bên cạnh bàn máy tính thường ngày vẫn chơi trò chơi, khoanh tay trước ngực, ánh mắt không còn dịu dàng trìu mến mà thay vào đó là sự nghiêm khắc giống như một quan tòa đang xét xử, đợi câu trả lời của cô.
Khanh Khanh không thể chịu đựng được cái kiểu lúc cứng lúc mềm này, trong lòng cảm thấy chột dạ, nhưng bảo cô tiếp tục nói dối cô lại không biết cách, cuống một cái là lại khóc òa lên. Cô cũng không chịu ngồi, chỉ đứng ở cửa, lo lắng cho Phí Duật Minh, muốn bảo vệ anh. Cuối cùng cô không có sự lựa chọn nào khác, đành phải nói chuyện Shawn cưỡng hôn.
Chuyện này đã giấu được hơn nửa năm rồi nhưng Mục Tuần nghe xong vẫn thấy sốt ruột. Anh đạp một cái, chiếc ghế bên cạnh lăn lóc dưới đất.
"Sao em không nói sớm, mẹ kiếp!". M