Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.
o sặc sụa.
Khung cảnh trở nên nực cười và ấm áp nhưng Phí Duật Minh không thể cười được. Anh dùng một phương thức khác để thăm dò cô nhưng bỗng im bặt. Anh nâng mặt cô, trịnh trọng nói: "Anh út của em chưa từng hôn em chứ?".
"Dĩ nhiên là chưa, hồi nhỏ nhiều nhất chỉ hôn lên trán, sau này lớn rồi thì thôi. Sao anh lại hỏi thế?".
Nghe vậy, vẻ mặt căng thẳng của Phí Duật Minh dần được xoa dịu. Anh vẫn ôm cô vào lòng, không hôn nữa mà chỉ nói: "Anh không yên tâm".
"Sau này đi xe phải cẩn thận một chút".
"Sau này đừng để ý đến Ông Trác Thanh, một thời gian sau cậu ta sẽ ổn".
"Sau này khi đi qua đường nhất định phải chú ý nhìn ô tô!".
"Sau này...".
Khanh Khanh nhìn đồng hồ, mười mấy phút trôi vụt qua như chớp mắt, cuối cùng cô không kìm được ngắt lời anh: "Em phải về rồi. Cuối tuần anh có đến triển lãm sách không?".
"Dĩ nhiên rồi".
Anh giúp cô mở cửa xe, sau đó vòng tay ôm cô từ phía sau, chống cằm lên vai cô, hôn vào tai cô.
"Em về đi, sang đường cẩn thận".
"Vâng".
Trước khi xuống xe, cô ngoảnh đầu lại hôn anh. Hình như đã hôn vào sống mũi của anh nhưng lại e thẹn không dám nhìn, chỉ nhấc váy chạy đi.
Đã đến cái tuổi này rồi mà vẫn lén lén lút lút hẹn hò như hồi mới mười mấy tuổi, Phí Duật Minh có chút không thích ứng nhưng lại không nỡ buông tay. Bề ngoài anh là người vô ưu vô lo, nhưng trên thực tế, cuộc sống không đơn giản chỉ có niềm vui và nỗi buồn như Khanh Khanh. Anh phát hiện cuộc tình này không giống với những cuộc tình đã qua. Mọi người nói người ngoại quốc không nghiêm túc trong chuyện tình cảm, nhưng lần này, anh thật sự nghiêm túc.
Ngỡ ngàng, thì ra không thuận lợi như thế
Khanh Khanh ngoan ngoãn lên lớp, hết giờ làm về nhà ăn cơm, hai ngày liền đều như thế. Ông bà nội thấy vậy rất hài lòng, lúc nào cũng tươi cười. Bố mẹ gọi điện đến cũng nói chuyện thông báo tình hình. Tuy Mục Tuần không nói gì nhưng vẫn tận dụng thời gian SOHO để thường xuyên để ý đến cô. Chỗ hổng duy nhất chính là buổi đi dạo của cô sau bữa ăn, chỉ cần không vượt quá nửa tiếng thì anh cũng không nghĩ ra mà hỏi.
Khanh Khanh lén hỏi ông bà nội vì sao anh út lại lo lắng cho mình như vậy. Bà đeo kính lão, tách hạt táo đỏ, kể cho Khanh Khanh nghe chuyện trước đây.
"Hồi cháu ba tuổi, nhà chúng ta vẫn còn sống trong căn nhà có cây hoa quế trong thành. Còn nhớ cánh cửa đầu ngõ không? Hồi ấy cháu chỉ cao bằng cái ghế băng nhỏ mà ông nội ngồi thôi, lúc nào cũng chạy ra ngoài chơi với các anh. Một lần, mấy anh lớn ra ngoài chơi, lúc ấy chúng đều đi học cả rồi nên không mang cháu và Tiểu Lục Tử đi. Bà và thím Trương bận phơi hoa quế để làm điểm tâm cho các cháu, không để ý một cái là anh út của cháu đã đưa cháu ra ngoài chơi từ lúc nào không biết. Lúc ấy nó vẫn chưa cao bằng cái bàn làm việc, có lúc lên bậc thang ở cửa còn phải bảo anh cả bế lên. Cháu nói xem nó có to gan không? Kết quả là lạc mất cháu, một mình vừa khóc vừa chạy về nhà, miệng còn nói rất to mất Thất Thất rồi, mất Thất Thất rồi". Nói đến đấy, bà cười đến nỗi các nếp nhăn trên mặt đều hằn lên, hai mắt híp lại, vuốt ve bím tóc của Khanh Khanh, "Nó á, vừa khóc vừa chạy về nhà tìm người lớn, nói là để lạc mất cháu. Lúc ấy bố mẹ cháu vô cùng lo lắng. Bác ba lôi anh út của cháu ra đánh cho một trận. Ông nội cũng sốt ruột. Cả nhà chạy ra ngoài tìm cháu, sợ cháu bị lạc thật, cả nhà họ Mục chỉ có một mình cháu".
"Cháu đi đâu ạ?" Khanh Khanh ngây người hỏi, nghe bà kể chuyện đến nỗi hai mắt tròn xoe.
"Được rồi, đi ngủ đi, hạn chế chơi những trò ấy thôi, hại mắt". Mục Tuần đứng ở hành lang giám sát cô đóng cửa đi ngủ.
Chưa đầy năm phút Khanh Khanh lại thò đầu vào, hình như nhớ ra chuyện vui gì đó, chạy lại kéo tay Mục Tuần: "Anh út, em giới thiệu bạn gái cho anh nhé?"
"Đi đi đi, đi ngủ đi, anh không cần em phải lo".
Cuối cùng thì đã đưa được cô về phòng, Mục Tuần đứng ở hành lang một lúc rồi xuống nhà tìm đồ ăn. Ông bà nội đã ngủ nhưng đèn ở phòng khách vẫn sáng. Trên tường là ảnh chụp đại gia đình, có một tấm chụp bảy anh em. Anh cả và anh tư đứng sau, anh năm và Mục Tuần ngồi trước. Khanh Khanh tết hai bím tóc xinh xắn, vốn dĩ nên ngồi ở giữa nhưng lại ngồi trên đùi Mục Tuần, bắt anh bế.
Mục Tuần đứng trước tấm ảnh một lúc rồi chạy vào bếp tìm đồ ăn. Anh mở tủ lạnh không thấy thức ăn thừa nhưng nhìn thấy một hộp trứng gà mà thím Trương mới mua. Bỗng nhiên trong lòng anh trào dâng một cảm giác khó diễn tả thành lời, dường như rất vui, nhưng dường như lại rất buồn. Anh tiện tay lấy nước uống trong tủ lạnh rồi lên tầng. Lúc đi qua phòng cô còn dừng lại nghe một lúc.
Mục Tuần tiếp tục chơi "Đột kích", vừa chơi vừa nghĩ quả thực tinh thần gà mái mẹ của mình có chút hơi quá. Hồi nhỏ bác gái đã từng nói, anh là anh trai mà chẳng khác gà mái mẹ chút nào, nhìn Khanh Khanh nở từ trứng thành gà con rồi biến thành cô gà mái xinh xắn ai nhìn cũng yêu quý, không biết chừng ngày nào đó có chú gà trống nào bắt được, đến lúc đó xem anh có sốt ruột khôn