XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342294

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2294 lượt.

ả mặt. Bà nội cầm khăn tay ngồi bên cạnh ông nội thở dài, chủ yếu vẫn là không nỡ xa cháu gái. Vừa nghe nói tìm người ngoại quốc, nghĩ đến việc Khanh Khanh cũng bị đưa đi, trong lòng bà cảm thấy rất buồn, giống như bị người ta cắt mất một phần tim gan vậy.
"Mọi người để Thất Thất nói, đừng làm khó nó. Cháu hãy nói thật cho bà biết, rốt cuộc là chuyện gì? Đó là người như thế nào? Vết thương trên mặt cháu hôm nay là do cậu ta gây ra sao?"
"Không phải, không phải, là tại cháu ạ". Khanh Khanh không dám nói Shawn, chỉ có thể nói dối, sợ rằng nếu mọi người biết còn có người như Shawn thì sẽ càng không đồng ý cho cô và Phí Duật Minh qua lại, "Tại cháu ạ, tại cháu không cẩn thận".
Cô lớn bằng ngần này rồi chưa phải đối mặt với tình huống như thế này. Mọi người hỏi rất kỹ càng, rất nhiều chuyện cô không trả lời được. Nhưng nói về chuyện tương lai, cô không đưa ra lời giải thích hợp lý. Ngay cả cửa đầu tiên Phí Duật Minh cũng không qua được.
Quả thực cô không nghĩ đến chuyện xem hộ chiếu của anh, không hỏi ngày sinh, năm sinh, năm tuổi của anh, không hiểu nhiều về gia đình và quá khứ của anh. Khi mọi người hỏi nhà anh ở đâu, có những ai, ngoài quóc tịch của anh và gia đình Tiểu Hổ, trong đầu cô chỉ còn lại một khoảng trống rỗng.






"Khanh Khanh, con hãy nói cho ông bà biết. Con bao nhiêu tuổi rồi, không thấy ông bà lo lắng cho con sao?" Bố lại gần kéo con gái ngồi xuống. Mẹ và bác gái mỗi người hỏi một câu, quen nhau lúc nào, quen nhau như thế nào, cậu ta làm nghề gì, vết thương trên miệng do đâu mà có? Từ đầu đến cuối Mục Tuần không nói một câu nào, chỉ đứng sau ghế sofa nhìn mọi người, đeo chiếc mặt nạ mà Khanh Khanh không thể hiểu nổi. Khanh Khanh cứ ngỡ rằng họ là người cùng một đội, nhưng hôm nay mới phát hiện, người phản bội mối hẹn ước ngầm này trước chính là Mục Tuần.
Khanh Khanh không nói rõ ràng thì mọi người không chịu để yên. Khanh Khanh còn bị mẹ và bác gái kéo vào phòng hỏi chuyện quan trọng hơn. Mục Tuần cùng ông, bố và chú ở lại phòng khách bàn bạc chuyện sau này.
"Chúng ta cũng không nói người đó không tốt, chỉ là không hợp với nhà chúng ta. Chuyện ngày hôm nay Thất Thất bị thương như thế nào ta cũng không quản nữa, sau này những chuyện như thế này tuyệt đối không được. Tóm lại, không thể để danh tiếng của con gái bị hủy hoại". Tư tưởng cũ ăn sâu vào suy nghĩ của ông nội, ông thở dài rồi bê ấm trà bên cạnh, "Cho dù thật sự là tóc đen, mắt đen, biết nói tiếng Trung Quốc, nhưng nhà không ở đây thì sớm muộn Thất Thất cũng phải đi theo người ta. Chúng ta cũng ngần này tuổi rồi, cũng không mong muốn gì nhiều, Tiểu Lục Tử và Thất Thất ở bên cạnh là được. Lão Tử, con vào xem thế nào, đừng nói nặng lời, con bé vẫn còn nhỏ, không phải là lỗi của nó".
Khanh Khanh đang ở trong phòng, bị mẹ và bác gái ép đến nỗi không còn đường thoát, một người chống đỡ, khó khăn chồng chất.
"Mẹ, chuyện yêu đương là tự do của con, con muốn yêu ai thì yêu. Phí... Dù sao thì anh ấy là người tốt. Anh ấy thật lòng với con. Vợ chồng anh trai anh ấy sống ở đây, sau này anh ấy cũng có thể... Con không chia tay, con sẽ không chia tay... Bọn con cũng chưa làm gì cả, con chưa có".
Khanh Khanh ngẩng đầu nhìn mọi người đứng chắn ở cửa, cảm thấy vô cùng mệt mỏi, không nghĩ ra được cách gì. Cô cũng không biết mình lấy dũng khí ở đâu mà đứng dậy, lao thẳng về phía mọi người rồi chạy ra ngoài. Khi chạy qua người ông bà nội, nỗi ấm ức cố kìm nén đã nổ tung khiến cô bật khóc.
Gặp Mục Tuần ở cầu thang, cô ngoảnh mặt bước đi nhưng bị anh ngăn lại.
"Bỏ ra". Khanh Khanh hét lên với anh, máu ở vết thương chảy vào miệng.
Mục Tuần cũng không thể kìm nén được cơn tức giận trào dâng trong lòng, kéo cô xuống dưới.
"Em giận dỗi đủ chưa? Trong cái nhà này có ai là không muốn tốt cho em, anh ta thì có gì là tốt?" Nói xong Mục Tuần buông tay cô ra, ngả người vào tường, hạ thấp giọng thở dài, "Chuyện buổi chiều anh nhìn thấy cả rồi, Khanh Khanh".
Khanh Khanh xoa tay, nghiến răng lườm anh. Cảm giác bị phản bội lại trào dân. Cô chạy đến đánh anh, giống như hồi nhỏ, mỗi lúc giận dỗi cô lại ra công ra sức đánh vào người anh.
"Anh út! Em ghét anh! Em ghét anh! Ghét anh ghét anh ghét anh ghét anh...". Không biết đã hét bao nhiêu câu "ghét", cuối cùng cô cũng dừng lại, tay cũng mỏi nhừ. Cô chỉ vào mép rồi hét lên với anh, nước mắt nhạt nhòa, "Nếu anh không đến tìm Shawn để đánh nhau thì anh ta cũng không đối xử với em như thế này. Chuyện này chẳng liên quan gì đến Phí Duật Minh cả, không phải do Phí Duật Minh làm. Phí Duật Minh sẽ không đối xử như thế với em. Em thích anh ấy, mọi người nói gì thì em vẫn thích anh ấy. Anh ấy là người nước nào em đều thích, em còn yêu anh ấy". Em sẽ ở bên anh ấy. Anh ấy không phải là người đàn ông tùy tiện. Anh ấy cũng vì yêu em mà đến với em".
Mục Tuần thấy mặt cô đỏ bừng, giọng nói tắc nghẹn nên không nói gì nữa. Có những chuyện anh đã nghĩ tới, chỉ là đã nghĩ sai mà thôi.
Khanh Khanh ngồi ở cầu thang, gục mặt xuống đ