pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2298 lượt.

có một khoảnh khắc trống rỗng. Nhưng người sợ hãi nhất không phải là hai người mà là Nọa Mễ đang tươi cười bước vào.
Tình thế trở nên rất khó xử, suốt vài giây liền hai cô gái chỉ tròn mắt nhìn nhau, quên cả nói chuyện.
Phí Duật Minh là người bình tĩnh nhất. Anh đỡ Khanh Khanh đứng dậy, vòng tay qua eo cô, chủ động chào Nọa Mễ trong tư thế của một đôi tình nhân.
"Chào cô Cầu".
"Anh Phí..." Nọa Mễ không dám nhìn thẳng vào mặt anh, xoay một vòng tại chỗ rồi chuồn ra ngoài.
"Khanh Khanh... đến lượt chị trực rồi..."
Cánh cửa của thư viện lại rung lên, lúc chạy ra Nọa Mễ đã va vào cửa. Khanh Khanh cũng không đuổi theo, đứng ngây ở đó một lúc rất lâu mới có phản ứng, hỏi Phí Duật Minh: "Làm thế nào bây giờ?"
Anh không bận tâm lắm: "Không sao, có phải là chuyện xấu đâu, nói rõ ràng là được".
"Sao lại không sao?"






"Dĩ nhiên rồi. Chuyện này rất bình thường, chúng ta là người trưởng thành, nhà trường cũng không quy định giáo viên không thể hôn phụ huynh học sinh trong thư viện".
Anh nói năng hùng hồn nhưng cũng có chút đạo lý.
"Em phải nói với cô ấy thế nào?"
"Cứ nói thật mọi chuyện, không có gì là không thể nói. Trước tiên hãy chăm chỉ làm việc. Mọi người đang đợi em đấy, mau đi đi, lát nữa anh đến đón em". Anh ngồi lên ghế sofa chuẩn bị làm việc tiếp. Khanh Khanh chạy ra rồi lại chạy vào, căn dặn anh "Anh xuống muộn chút nhé... không, anh đừng xuống nữa".
Anh chỉ mỉm cười, xua tay nói với cô "Không sao đâu".
Anh tưởng rằng Khanh Khanh vẫn đứng trước quầy thu dọn, vốn định ngồi đợi trên xe nhưng lại nghĩ quay lại đón cô thì tốt hơn, vì thế anh lại gần hỏi Khanh Khanh đi đâu. Nọa Mễ ấp a ấp úng nói hình như cô đi lên tầng.
Phí Duật Minh lên tầng tìm một vòng, thư viện giống hệt với lúc anh vừa rời đi. Áo khoác, túi sách của cô vẫn còn đó, ở chỗ uống nước là hai chiếc cốc họ đã dùng. Anh đi xuống dưới vẫn không thấy cô ở khu triển lãm, hỏi Nọa Mễ thì cô ấy nói cô đã đi ra ngoài. Anh đành phải đến lớp mẫu giáo nhỡ tìm.
Vì triển lãm sách nên hành lang của khối mẫu giáo bị chặn bởi mấy tấm ngăn màu vàng sáng. Phí Duật Minh bước qua, đi men theo thứ tự lớp học qua lớp mẫu giáo nhỏ rồi dừng lại trước cửa phòng học của lớp mẫu giáo nhỡ. Các phòng học đều bị khóa.
Đi qua lớp mẫu giáo nhỡ là hành lang hình chữ U, có một cánh cửa kính bị khóa thông sang sân vận động. Hàng ngày cứ đến thời gian vui chơi là bọn trẻ lại đi cửa này ra ngoài hoạt động. Anh đi vào hành lang hình chữ U, trước mắt là phòng học của lớp mẫu giáo lớn và khu hoạt động trong phòng, hành lang và sân vận động không một bóng người.
Phí Duật Minh lấy điện thoại gọi điện cho cô, đợi một lúc mà không thấy ai nghe máy. Lúc ấy anh mới nhớ ra cô không mang điện thoại theo mà để nó trong túi xách. Anh đang chuẩn bị quay người đi ra thì vô tình nhìn thấy một góc sân vận động qua tấm cửa kính.
Ở đó có hai chiếc cầu trượt hơi lớn đặt song song, đều là mô hình tòa lâu đài, kết cấu phức tạp, ở giữa được nối bằng cầu treo. Thân cầu rất cao, có thể nhìn thấy khoảng trống màu xanh ở phía sau, cách mấy hàng rào bằng gỗ thấp là mấy cành hoa đã héo, có một người trẻ tuổi đứng giữa những cành hoa ấy, quay lưng về phía hành lang. Người trẻ tuổi ấy có mái tóc vàng óng đến chói mắt, mặt sau của chiếc áo phông có in một tấm hình. Phí Duật Minh lập tức nhớ ra người đó chính là người đã đi vào thư viện, khóe mắt của anh ta có vết thâm tím, mặt trước và mặt sau chiếc áo phông in hình giống nhau. Trước mặt anh ta còn có một người khác, hoàn toàn bị che khuất, hình như hai người đang tranh chấp. Trong lúc hai người giằng co, Phí Duật Minh nhìn thấy đuôi váy màu sắc tươi sáng, màu sắc đó anh chỉ nhìn thấy trên người Khanh Khanh.






Phí Duật Minh bắt đầu đi men theo hành lang chữ U quay về, nhảy qua tấm chắn tìm cửa thông sang sân vận động. Nhưng mấy cửa ra đều bị khóa, anh đành phải đi vòng ra ngoài trường.
Phí Duật Minh đi vòng ra ngoài nên để lỡ một chút thời gian. Khi đi qua vườn hoa anh chạm mặt với người trẻ tuổi lúc này. Chiếc áo khoác màu đen trên tay anh ta xòa xuống đất, trên mặt có vết thâm tím, sắc mặt thảm hại, ánh mắt hỗn loạn, mép cũng bị rách, anh ta đang lấy vạt áo để lau. Họ đi lướt qua nhau, chỉ nhìn nhau một cái thoáng qua. Vốn dĩ Phí Duật Minh nên đi tiếp nhưng anh không kìm được đứng lại. Lúc anh ngoảnh đầu, anh chàng kia cũng đứng lại, nhấc chiếc áo lòa xòa dưới đất vắt lên người. Phí Duật Minh rất ít khi kích động như thế. Anh đi tới lôi cổ anh ta lại, gần như kéo lệch người anh ta. Anh giơ nắm đấm, chỉ muốn giáng xuống nhưng nghĩ lại lại buông tay ra. Đối phương không kịp trở tay ngã lăn ra đất.
Phí Duật Minh chạy thẳng đến trước tòa lâu đài hơi rồi mới dừng lại. Lúc đầu anh không dám khẳng định, xuyên qua khe hở nhìn thấy chiếc váy theo phong cách Gypsy mới biết chắc chắn đó là Khanh Khanh.
Chiếc dây chuyền trên cổ cô không còn nữa. Lúc ăn sáng anh còn ngồi nghịch, h