Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341694

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.

m là người đàn ông tốt thế này, sao lại không có phụ nữ nào chú ý chứ?”
“Thôi đừng nói nữa, răng anh sắp rụng hết cả rồi đây này!”
Đêm đó, trong lúc Tiểu băng và anh đang vuốt ve nhau, đột nhiên cô hỏi anh: “Đàn ông có thật là giống như Thường Thắng nói hay không, rất nhanh chán? Chúng mình cưới nhau lâu như thế rồi, anh có… chán em không?”
“Anh chán em hay không. Chính em cũng không biết ư?”
“Em cảm nhận được anh không chán em, nhưng em lại sợ anh đang giả vờ…”
“Cái này có thể giả vờ được sao? Thế em cưới anh lâu như vậy rồi, có chán anh không?”
“Phụ nữ thì khác, cơ thể người phụ nữ trước hôn nhân vẫn còn “say ngủ”, phải đợi đến sau khi kết hôn, dưới sự “khai phá” của người chồng mới “thức tỉnh”, người chồng “khai phá” nhiều, phụ nữ sẽ “thức tỉnh” nhiều hơn, cho nên người phụ nữ cùng chồng làm càng nhiều thì đối với người chồng lại càng hứng thú…”
“Em có phải là ngày càng được thức tỉnh hay không?”
“Em cảm thấy đúng như thế…”
Anh cũng cảm thấy Tiểu Băng hôm nay rất “thức tỉnh”, thế là lập tức ôm lấy cô “khai phá” một trận.
Việc đã xong, Tiểu Băng hỏi: “Bây giờ có nhiều đàn ông bao nuôi nhân tình ở ngoài như thế, anh có ngưỡng mộ không?”
“Việc này có gì hay ho để mà ngưỡng mộ chú? Đợi tới lúc bọn họ gặp phải phiền toái, sẽ đến lượt bọn họ quay sang ngưỡng mộ anh.”
“Nếu như không có phiền toái thì sao? Anh có nuôi không?”
“Sao mà không có phiền toái đươc? Chuyện sớm muộn mà thôi. Dù không gặp phải phiền toái lớn như các bà đánh lộn ghen tuông lẽ nào tâm lý cũng không thấy phiền sao? Lo hết chuyện này đến chuyện nọ, hà cớ gì phải thế? Theo anh thấy, đó chẳng phải là cuộc sống của con người nữa rồi.”
“Thế vì sao đàn ông vẫn thích nuôi nhân tình?”
“Sao anh biết được? Em đi hỏi Thường thắng thì hơn, cậu ta là chuyên giá về lĩnh vực này, anh sợ phiền phức, bất kể là phiền phức trong chuyện tình cảm hay là phiền phức trên phương diện kinh tế, hay trên phương diện thời gian, anh đều sợ. Chỉ một người con gái thôi mà anh đã cảm thấy không đối phó nổi rồi, nào còn thời gian và sức lực để đối phó với người nữa?”
Tiểu Băng véo anh một cái: “Anh đang đối phó với em đấy à?”
““Đối phó” anh nói ở đây không phải là “đối phó việc xấu”, mà nghĩa là không thể khiến em hài lòng.”
“Em chỉ hy vọng anh thật lòng yêu em, chỉ yêu một mình em, không cần biết là kết hôn bao nhiêu năm, sẽ vĩnh viễn yêu em giống như lần đầu tiên… sẽ không chịu ảnh hưởng của xã hội hiện đại này… đi làm mấy việc vô nghĩa kia…”
“Em yên tâm, anh sẽ không như thế đâu.”
Anh cảm thấy Tiểu Băng dường như có lời muốn nói với anh, lo lắng hỏi: “Hôm nay em sao vậy? Có phải là ở ngoài bị người ta ức hiếp không?”
“Xem anh lại nghĩ vớ vẩn rồi kìa! Không ai ức hiếp em ết, là vì anh nhắc đến chuyện Thường Thắng bao nhân tình làm em có chút suy nghĩ. Trước đây nghe người ta nói ông này ông kia nuôi nhân tình ở ngoài thì chẳng nghĩ ngợi gì, bởi vì những người đó em không quen, cảm thấy chuyện của người ra không liên quan gì đến mình, nhưng Thường Thắng là người em quen thuộc lại nuôi nhân tình ở ngoài, thật… đáng sợ, em cảm thấy đáng tiếc thay cho Di Hồng…”
“Em đừng nói với Tiểu Tạ chuyện này, thà dỡ một cây cầu cũng không hủy một kiệu hoa.”
“Em sẽ không nói với cô ấy đâu, nhưng em không sợ phá kiệu, vì sự ích kỷ của em. Nếu em kể chuyện này với Di Hồng, cô ấy nhất định sẽ ly hôn với Thường Thắng, nếu cô ấy ly hôn, nhất định dẽ một lòng tìm cách cướp anh đi, em đâu có ngốc như vậy.”
“Em đừng nói lộn xộn nữa, Tiểu Tạ vốn không có ý đó, là em lần trước nói lộn xộn khiến anh cũng hiểu lầm là cô ấy có lòng với anh thật.”
“Anh tin hay không tin thì khác gì? Lẽ nào anh tin thì sẽ làm thay đổi tình cảm đơn phương của cô ấy?”
Lời này đúng là làm anh cứng họng, nếu anh đã không đồng tình với tình yêu thầm kín của tạ Di Hồng thì anh tin hay không có gì khác nhau? Anh hàm hồ đáp: “Anh chỉ nói vậy thôi, anh sao có thể đáp lại cô ấy? Còn sự tự mãn tối thiểu của em thì sao?”
Tiểu Băng không hỏi dồn nữa, chỉ thở dài, nói: “Nhưng nếu chũng ta giấu giếm Di Hồng chuyện Thường Thắng bao nhân tình, liệu có gây phiền phức nào không?”
Anh an ủi: “vốn chỉ là không nói cho cô ấy biết thôi, có thể gây ra phiền phức gì? Tiết lộ có khi mới gây ra phiền phức ấy.”
Thực ra anh cũng cảm thấy thật không nhẫn tâm lừa dối Tạ Di Hồng, nhưng anh tự an uit mình rằng, những chuyện như thế này, có thể không biết cũng giống như là không có, sao phải làm đến mức khiến vợ chồng nhà người ta chia ly. Cứ cho là Tạ Di Hồng ly hôn với Thường Thắng rồi cũng chưa chắc tìm được một tấm chồng tốt, người sau chắc gì đã bằng người nay.
Cuối cùng anh quyết định không nói cho Tạ Di Hồng biết cũng vì chút tạp niệm riêng tư. Kể từ lần trước Tạ Di Hồng châm chích tay bạn học tự mình đa tình trước mặt anh, anh vẫn luôn trốn tránh cô ấy, ngay cả ánh mắt cũng không liếc về phía cô để cô khỏi lầm tưởng anh đang tự mihf đa tình. Anh nghe nói Tạ Di Hồng muốn làm thủ tục ra nước ngoài, cảm thấy đây là mọt cách mà cô dùng để trốn tránh anh, chắc