Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
hấy thật ghê tởm, vội chạy vào toilet nôn ọe, nhưng trong bụng chẳng có gì để cho ra, nôn khan một hồi mới thấy đỡ, anh súc miệng rồi quay về phòng bếp đổ hết món súp lơ xanh. Anh còn chưa tìm được thứ gì khác để nấu thì Tiểu Băng đã về, vừa vào cửa đã kêu: “Em đói lắm rồi, cơm chín chưa anh?”
Anh cuống quýt nhắc nhở cô: “Cẩn thận, đừng động lung tung! Hôm nay Tạ Di Hồng đến, cô ấy mắc… bệnh sinh dục…”
Tiểu băng trợn tròn mắt. “Cô ấy mắc bệnh sinh dục? Chính miệng cô ấy nói với anh?”
“Ừ, cô ấy còn cho anh xem xác nhận của bác sĩ có điều anh xem không hiểu. Đừng ngồi lên cái ghế ở phòng khách, cô ấy đã ngồi ở đó rồi… Hôm nay chúng ta ăn ở ngoài đi, anh thật sự không nấu nổi cơm…”
“Ăn ở ngoài thì sạch sẽ sao? Chẳng phải cũng dùng những nguyên liệu đó để nấu hay sao? Hơn nữa còn không rửa kĩ như ở nhà.” Tiểu Băng tỏ ra rất phong độ đại tướng mà an ủi anh. “Anh đừng nghĩ bệnh sinh dục đáng sợ như thế, với lại bệnh sinh dục thì phải lây nhiễm qua đường tình dục chứ? Nên chúng ta không cần hoang mang như thế…”
“Nếu là HIV thì sao?”
Tiểu Băng cũng bị dọa cho chết khiếp: “Cô ấy nhiễm HIV?”
“Ừ.”
Hai vợ chồng đứng đó nín lặng, há miệng nhìn nhau. Một lúc sau, Tiểu Băng là người tỉnh táo trước. “Làm sao có thể chứ? Bệnh của Di Hồng nhất định là do Thường thắng truyền sang, nhưng Thường Thắng… không phải đồng tính luyến ái…”
“Chỉ đồng tính luyến ai mới nhiễm HIV chắc? Bất cứ ai cũng có thể, nghe nói ở Hà Nam có một thôn làng được gọi là “làng HIV”, già trẻ gái trai trong làng đều mắc HIV, đó cũng là do đồng tính luyến ái sao?”
“Thế thì do truyền máu chăng? Di Hồng cũng chưa từng truyền máu, cũng chưa nghe nói Thường Thắng truyền máu bao giờ, sao mắc HIV được? Nhất định là bệnh viện nhầm lẫn rồi.”
“Anh cũng nghĩ thế…”
Cả hai người cũng trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng Tiểu Băng liền nói: “Kỳ quái thật, vô duyên vô cớ sao cô ấy lại nghĩ tới chuyện đi khám phụ khoa?”
“Ai biết được? Có thể là có triệu chứng gì đó?”
Tiểu Băng lắc đầu quầy quậy. “Em đi gọi điện thoại an ủi cô ấy.”
“Thôi, em đừng gọi, có lẽ cô ấy cũng không muốn cho người khác biết.”
“Cô ấy không muốn người khác biết, sao tự dưng lại chạy tới kể cho anh? Có lẽ cô ấy định tới nói với e, chỉ là vì em chưa về nhà nên mới mượn anh tố khổ?”
“Không phải, cô ấy ước chừng xem sắp về nên mới đi, còn dặn anh đừng nói với em.”
“Cô ấy không thể nói với em nhưng lại có thể nói với anh? Thế thì cô ấy đã coi anh là tri kỉ rồi đó.” Tiểu Băng hoài nghi nhìn anh, nói. “Cô ấy thật là… Sao không sử dụng vài biện pháp đề phòng? Có ông chồng chuyển nghề làm thương mại, vợ phải mang theo bao cao su mọi lúc mọi nơi chứ, tuyệt đối không thể “giáp lá cà” được.”
“Cô ấy cũng không ngờ Thường Thắng lại ở ngoài… làm cái chuyện kia… Đều tại anh không sớm nói cho cô ấy. Hôm nay cô ấy đến là để hỏi tội, vì cô ấy vừa vào nhà đã kêu lên là “Đều tại cậu”…”
“Cô ấy đúng là “sét đánh mới chạy tới bám cây”, chồng mình ở ngoài trăng hoa thì liên quan gì tới ông bạn như anh? Có chỗ nào viết rằng anh phải có trách nhiệm và nghĩa vụ thông báo những chuyện này với gia quyến của bạn mình?”
“Vấn đề là anh… không chỉ không nói mà còn giúp Thường Thắng nói dối…”
“Chỉ có mấy lần đó thôi? Lẽ nào Thường Thắng cũng chỉ không về nhà vài đêm đó? Lẽ ra cô ấy phải phát hiện ra rồi, nếu đổi lại là em…” Tiểu Băng đột nhiên ngừng lại, một lát sau mới nói tiếp: “Em cảm thấy cô ấy nói chuyện này “đều tại cậu” còn có một ý khác. Cô ấy và Thường Thắng “làm” mà không phòng bị, rất có thể chỉ là để che mắt, mục đích vẫn là muốn có được đứa con của anh. Nếu cô ấy và Thường Thắng khi “làm” vẫn dùng bao thường xuyên thì cô ấy không thể chụp cho Thường Thắng cái mũ “ba đứa bé” được… Thật hao tâm tổn sức, nào ngờ lại dính phải vận đen của Thường Thắng. Em thấy cô ấy lần này là gậy ông đập lưng ông thôi.”
“Em đừng có ở đó mà phân tích lung tung nữa, sao anh có thể có con với cô ấy được? Em không tin anh đến mức ấy sao?”
“Không phải em không tin anh, mà là quá tin cô ấy… sẽ có kế hoạch như thế. Anh còn nhớ lần cô ấy đi bệnh viện chứ? Biết mình không mang thai nhưng cô ấy vẫn bảo anh đưa về nhà. Đợi tới khi anh tới nhà, trước tiên cô ấy vào phòng ngủ, muốn làm anh tự động mắc câu, kết quả là anh lại chẳng hiểu phong tình, thế là cô ấy lại mặc một bộ đồ ngủ thướt tha đi mê hoặc anh. Nhưng anh vẫn không hiểu, chỉ biết suy nghĩ như một tay nhà quê là người ta ăn mặc trong ba lớp ngoài ba lớp như thế sao ngủ nổi nên cô ấy đành phải nói thẳng ra, nói anh đưa “thứ đó” cho cô ấy… Cô ấy vẫn luôn ghét Thường Thắng, nhiều lần nói với em là không muốn sinh con cho anh ta để khỏi hại đời con, sao cô ấy có thể cùng anh ta… “giáp lá cà” được?”
Anh cũng không hiểu nổi, cảm thấy câu chuyện ly kỳ thế này chỉ có phụ nữ mới nghĩ ra được, cũng chỉ có phụ nữ mới lý giải nổi, trí tưởng tượng của đàn ông trên phương diện này quá hạn hẹp, không thể sánh với phụ nữ.
Tiểu Băng tiếp tục phân tích: “Lần đó cô ấy còn đặt bao cao su ở trong phòng ngủ và phòng tắm cho vợ chồng mình, còn