Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

là thấy anh tự mình đa tình khiến cô chẳng thể vui vẻ mà ở cùng một chỗ cới anh nữa. Nếu trong tình tình này anh kể chuyện Thường Thắng bao nhân tình, chắc chắn sẽ bị coi là tìm cách đào tường nhà người, khiến cô hiểu nhầm anh đang dụ dỗ cô. Vì vậy dù về công hay tư anh cũng quyết định không nói cho cô biết, thêm chuyện chẳng bằng bớt chuyện.
Sóng yên gió lặng được một thời gian, anh gần như đã quên sạch chuyện này, đột nhiên một ngày, Tạ Di Hồng tìm tới tận nhà anh. Hôm ấy anh đang ở nhà nấu cơm, đội nhiên nghe có tiếng gõ cửa, anh tưởng Tiểu Băng về sớm, bước tới mở cửa, hóa ra là Tạ Di Hồng. Anh bối rối nói: “Cậu đợi tôi một chút, tôi không ngờ là có khách tới, ăn mặc không chỉnh tề, đợi tôi thay quần áo đã.”
Anh chạy đi vớ lấy một cái áo khoác mặc vào, mặc thêm quần dài mới quay lại mở cửa cho cô, phát hiện cô có vẻ mỏi mệt, dáng vẻ hốc hác, mắt đỏ sọng như vừa khóc xong. Anh kinh ngạc, vội hỏi: “Sao thế? Có phải cậu ốm không? Có cần tôi đưa đến bệnh viện không?”
“Tôi vừa mới từ bệnh viện ra.” Tạ Di Hồng nói xong câu thì bật khóc thành tiếng.
Anh cuống lên, sợ người khác nhìn thấy lại hiểu sai, hoang mang đỡ Tạ Di Hồng vào nhà để cô ngồi ở phòng khách, rót cho cô một cốc nước, không ngừng hỏi han: “Sao thế? Cậu bị làm sao? Đừng khóc nữa…”
Tạ Di Hồng khóc không thành tiếng, nói: “Tôi…tôi…Thế là hỏng rồi… Đều… tại cậu!”






Đàm Duy lặng cả người. “Rốt cuộc là cậu có chuyện gì? Tôi đã… làm gì?”
Tạ Di Hồng khóc lóc một hồi mới có thể cất tiếng nghẹn ngào: “Tôi mắc… bệnh sinh dục rồi…”
Anh nghe được chuyện này lại càng mơ hồ. “Vậy sao cậu lại trách tôi? Lời này không thể nói linh tinh được…”
Tạ Di Hồng phẫn uất nói: “Không trách cậu thì tôi trách ai? CHắc chắn cậu đã sơm biết Thường Thắng làm bậy ở ngoài nhưng vẫn giúp anh ta lừa tôi, nói là buổi tối anh ta ở nhà cậu, hại tôi bây giờ… thành như thế này đây!”
Anh nghe được nguyên do mình bị định tội, thở ra một hơi, an ủi: “Cậu đừng sợ bóng sợ gió, ai nói cậu mắc… bệnh sinh dục? Cậu đã đi khám bác sĩ chưa? Bác sĩ đã kết luận rồi hả?”
Anh bị cái tin dữ đột ngột này quật ngã hoàn toàn, không biết nên nói gì hoặc nên làm gì, chỉ đứng đó ngây dại nhìn cô, miệng cất tiếng trong vô thức: “Cậu đừng sợ hãi… sẽ không tốt cho sức khỏe…”
“Sớm muộn gì rồi cũng phải chết… còn sợ không tốt cho sức khỏe làm cái gì?”
“Xin lỗi cậu, tôi nên sớm nói thật cho cậu, nhưng Thường Thắng… cậu ta nói… mỗi lần đều có kiểm tra những người đó… xem giấy khám sức khỏe của họ…”
Tạ Di Hồng trừng mắt phẫn nộ: “Cái gì? Chính miệng hắn ta thừa nhận với cậu là hắn ta… chơi gái, cậu… cậu… cậu… cũng không nói cho tôi hả?”
Anh vội vã thanh minh: “Thường Thắng cũng chỉ là lúc thì thừa nhận lúc lại phủ nhận, tôi cũng không biết rốt cuộc là cậu ta nói thật hay nói đùa… Tôi không muốn hủy hoại… cuộc hôn nhân của hai người…”
“Cậu không muốn hủy hoại cuộc hôn nhân của chúng tôi, cậu thà nhìn tôi bước vào chỗ chết sao?”
Anh thật sự không ngờ sự việc lại đến nước này, bây giờ đành để cho cô mắng chửi, chỉ hy vọng thời gian có thể quay ngược lại, lúc đó anh sẽ nói cho cô nghe ngay từ lần đầu tiên, dặn cô phải đề phòng Thường Thắng, nhưng dù lúc đó nói cho cô cũng đã là quá muộn, đáng ra ngay từ đầu anh không nên giới thiệu Thường Thắng với cô.
Tạ Di Hồng nổi khùng một trận mà thấy anh lặng thinh không đáp, cũng chẳng buồn nói nữa, trầm mặc một lát rồi dịu giọng, nói: “Không phải tôi giận cậu, là tôi giận Thường thắng, giận cả chính mình. Chuyện này không thể trách cậu, chỉ trách tôi nông cạn, khoảng thời gian này không biết dùng… biện pháp phòng ngừa… Nhưng mà tôi không hề biết hắn ta lại làm những trò đó, nếu tôi biết, tôi chắc chắn sẽ không để hắn ta chạm vào mình…”
Anh an ủi: “Cậu tìm mấy phòng bệnh khác kiểm tra lại thử xem, bệnh viện cũng có khi nhầm lẫn…”
“Hừ, chính lúc cậu nghĩ bọn họ nhầm thì bọn họ lại đúng.” Tạ Di Hồng thất thần ngồi ở đó, giống như một pho tượng gỗ. Qua một lúc, cô đứng dậy cáo từ: “Tiểu Băng sắp về phải không? Thôi tôi đi đây, cậu đừng nói chuyện này với con bé… cũng đừng nói với bất kì ai khác…”
Anh tiễn cô xuống dưới lầu nhưng không thấy xe máy của cô đâu, hỏi thì cô nói hôm nay bắt taxi đến. Anh muốn hỏi có cần anh đưa về không, nhưng do dự một lúc lại thôi, cô cũng không nhờ anh đưa về. Anh gọi giúp cô một chiếc taxi, đợi lúc xe đi khuất rồi mới quay trở về.
Anh vừa về đến nhà đã mnag cốc nước Tạ Di Hồng uống vứt ngay vào thùng rác, sau đó tìm một chiếc khăn lau, thấm dung dịch tẩy rửa rồi ra sức lau chiếc ghế cô vừa ngồi, nhưng vẫn cảm thấy đáng sợ, dường như vi rút HIV đã ăn vào mặt ghế rồi.
Anh muốn làm cơm tiếp nhưng hôm nay nấu món súp lơ xanh, vừa nhìn thấy những bông súp lơ xanh anh liền nhớ đến bức ảnh mà anh từng nhìn thấy trong một triueenr lãm giáo dục về bệnh sinh dục. Anh không thể ngăn mình nghĩ tới Tạ Di Hồng, chẳng lẽ hôm nay cô ấy không lái xe là vì bệnh đã phát triển đến mức đó rồi, không thể ngồi xe máy được nữa?
Anh cảm t


Duck hunt