pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

đứng ở cửa phòng tắm đợi chúng ta ra ngoài, chưa biết chừng là vì đi thu thập “thứ đó” của anh…”
“Trí tưởng tượng của em thật… quá phong phú…”
“Đây không phải là giàu trí tưởng tượng, chỉ là nhìn vấn đề một cách toàn diện. Anh không thể xem xét một chuyện một cách riêng lẻ, anh hãy chắp nối tất cả các sự kiện, tất cả những biểu hiện của cô ấy lại với nhau, anh sẽ biết em không đoán mò. Câu đầu tiên cô ấy nói hôm nay là: “Đều tại cậu”, vậy anh hiểu thế nào? Chỉ có thể lý giải theo cách của em, cô ấy vì muốn có đứa con của anh, đành cùng Thường Thắng “giáp lá cà”, nào biết được không những không có được con của anh mà bản thân còn bị nhiễm bệnh, vậy không trách anh còn biết trách ai?
“Nhưng cô ấy là với Thường Thắng, sao không mang thai con của Thường Thắng?”
“Cô ấy nhất định đã dùng một cách nào đó, ví dụ như uống thuốc, nếu vậy cô ấy có thể đảm bảo sẽ không mang thai con của anh ta.”
“Nhưng hôm đó cô ấy đã chứng minh với anh là mình không hề yêu đơn phương. Chuyện đó giải thích thế nào?”
Tiểu Băng nói: “Vậy có gì khó hiểu đâu? Cô ấy biết Thường Thắng sẽ nói với anh chuyện cô ấy thầm yêu anh, cô ấy sợ anh vì chuyện đó mà vui sướng, tự mãn, thâm tâm sẽ khinh thường cô ấy, cho nên cô ấy thanh minh để giữ lại chút thể diện, chỉ có vậy thôi. Có điều em không rõ là cô ấy rốt cuộc định chuẩn bị thế nào để lấy được… “thứ đó” của anh… Chẳng lẽ cô ấy chắc chắn có cách để đưa anh… lên giường?”
“Đừng nói nhảm… Để người ta nghe thấy lại cười nhạo hai vợ chồng mình ăn dưa bở.”
“Em nghĩ cô ấy không phải kẻ ngốc, đã nghĩ ra được kể hoạch này rồi thì nhất định là có cách gì đó có thể lấy được “thứ đó” của anh…” Hai mắt Tiểu Băng đột nhiên sáng rực nhìn anh. “Chắc chắn là anh đã cho cô ấy hy vọng, nếu không, sao anh giải thích được việc cô ấy… không mang bao khi làm tình với Thường Thắng?”
“Cái này chẳng cần giải thích gì cả, bởi vì ngay từ đầu em đã sai rồi. Cô ấy làm tình với chồng cô ấy, nếu muốn có con thì đương nhiên là không mang bao. Em đang phức tạp hóa, tiểu thuyết hóa vấn đề rồi đấy.”
“Hừ, anh không tin vào phân tích của em, nếu anh mắc bẫy của cô ta thì đừng mơ em sẽ tha thứ cho anh, em nói rồi đó, bất kể là anh chủ động hay bị động, chỉ biết giương mắt nhìn hay là bị lừa nên mới làm, dù thế nào chỉ cần anh phát sinh quan hệ với người khác, hoặc là tòi ra đứa con, em chắc chắn sẽ ly hôn với anh.”
Anh đang định bộc bạch mấy lời, đã nghe thấy tiếng Tiểu Băng thảng thốt kêu lên: “Xong rồi, xong rồi, em nhớ ra rồi, em nhất định cũng đã nhiễm HIV rồi!”






Đàm Duy thấy Tiểu Băng càng nói càng vô lý, bắt đầu nghi ngờ chuyện này là Tạ Di Hồng và cô liên minh với nhau để lừa anh. “Đừng có đùa, sao em lại nhiễm HIV được? Có phải hai người bọn em đang lừa anh đúng không?”
“Bây giờ em còn lòng dạ nào mà lừa anh!” Tiểu Băng lo âu nói. “Em nghiêm túc thật mà, chắc là anh ucngx bị lây nhiễm rồi. Anh quên à, chúng ta từng tắm trong cái bồn tắm ở nhà Di Hồng đấy…”
“Đó là chuyện từ lúc nào rồi? Lúc ấy Tạ Di Hồng còn chưa nhiễm HIV…”
“Sao anh biết lúc đó cô ấy chưa nhiễm? Cứ cho lúc đó Di Hồng chưa nhiễm nhưng Thường thắng nhất định là bị rồi. Chẳng phải anh ta cũng tắm ở đó sao? Em thật hối hận vì đòi là cái trò tắm uyên ương ấy, cứ tắm vòi sen có phải là không có việc gì rồi không? Còn nữa, em từng ngồi ở bàn trang điểm của nhà họ, còn dùng qua cả bệ xí nữa, không chỉ một lần mà còn rất nhiều lần…”
“Chắc kà không sao đâu? Nếu bị nhiễm chắc phải có triueej chứng gì rồi chứ?”
“Anh còn mong có lần sau cơ à?”
“Việc trên đời sao mà nói trước được? Chúng ta đều tưởng còn trẻ thì không cần đến bệnh viện nhưng cuối cùng vẫn phải tới bệnh viện đó thôi?”
Tiểu Băng cãi lại: “Có lẽ mua rồi cũng không dùng đâu, bảo hiểm chắc chắn không bao gômg chẩn đoán và điều trị bệnh lây nhiễm qua đường sinh dục đâu, nếu chi trả cho bệnh lây nhiễm này nữa thì chẳng phải là khuyến khích thên hạ ra ngoài làm bây sao? Điều trị bệnh sinh dục khẳng định là giá trên trời rồi. Công ty bảo hiểm nhất định cũng không trả đâu, nếu không thì chính họ cũng “rớt đài” luôn.”
“Bất luận thế nào em cũng phải mau chóng mua đi!”
Tiểu Băng tự biết mình đuối lý, không nói thêm gì nữa. Hai vợ chồng ăn một hút rồi ngồi trong phòng khách xem ti vi, chỉ là ngồi ở đó, có làm cho bầu không khí thật rộn ràng như thế muốn nói rằng đây là một ngày bình thường đang trôi qua, nhưng cả hai đều lo lắng, khủng hoảng chờ đợi buổi kiểm tra của ngày mai.






Ngày hôm sau, Tiểu Băng và Đàm Duy lòng như lửa đốt, tất tả chạy tới bệnh viện kiểm tra. Tối qua Tiểu Băng đã gọi điện cho mấy người khách có hẹn từ trước để đổi lịch hẹn, Đàm Duy cũng có tiết dạy buổi sáng, hết tiết cũng vội đi luôn. Hai người tìm được một bệnh viện có khoa chuyên khám phụ khoa, bắt taxi tới nơi, khi hai người tìm đến được cửa lấy sổ khám bệnh thì hàng người xếp hàng đã dài dằng dặc, thật khiến người ta khó mà tin nổi.
Đàm Duy lướt mắt nhìn hàng