Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.
tiếng Anh cho nhân viên công tác nước ngoài, đợi bao giờ cô ấy về, chúng ta cùng ăn cơm.”
Thường Thắng nói: “Chính vì biết hôm nay cô ấy đi vắng nên anh mới mời chú. Anh em chúng ta tụ tập, còn cần vợ kè kè bên cạnh làm gì? Nếu bà xã theo thì đợi bữa cuối tuần nào làm đi…”
“Vậy thì đợi tới hôm đó… Buổi trưa thì tụ tập cái gì?”
“Anh nói rồi mà, chỉ là bữa cơm đạm bạc, cũng chẳng phải tiệc tùng gì. Đồng ý đi, đừng khách sáo, nói thẳng nhé, anh có chuyện nhờ chú giúp.”
Anh nghe nói đến giúp đỡ, lại ngại từ chối, bèn nói: “Cũng được…”
“Anh gọi cuốc taxi, đang đợi ở ngoài kia, đi thôi.”
Hai ngời đi taxi tới một quán ăn, gọi vài món, khách ăn trưa cũng không đông, bồi bàn rất nhanh đã bê từng đĩa thức ăn lên. Thường Thắng rất nhiệt tình mời rượu, gắp thức ăn, Đàm Duy không muốn uống rượu, nói là chiều có tiết dạy, anh ta cũng không nài ép, chỉ mời ăn.
Ăn được hai miếng, Đàm Duy hỏi: “Không pahir chú nói là muốn nhờ anh giúp sao? Rốt cuộc là có chuyện gì?”
“À, là thế này, lão Ngưu ở công ty anh, chính là ông chủ Ngưu của bọn anh ấy… ngắm trúng giáo viên hướng dẫn của bên chú, muốn tìm chú làm trung gian tác hợp cho đôi bên.”
Anh ngẩn người. “Giáo viên hướng dẫn của anh? Giáo viên nào cơ?”
“Chú thì có mấy giáo viên hướng dẫn?” Hai người nhìn nhau vài phút, Thường Thắng mới vỗ đầu một cái. “À, anh quên mất là chú đang học tiến sĩ tại chức, còn một giáo viên hướng dẫn nữa, người anh nói đến đương nhiên không phải là giáo viên hướng dẫn hiện nay của chú…”
Anh vẫn không tin vào tai mình. “Người mà chú nói đến… họ Lam?”
“Đúng rồi, Lam Tâm Đế, cô giáo Lam! Sao, Tiểu Băng chưa nhắc tới cô ấy với chú à?”
Tuy Đàm Duy đã từng thú nhận với Tiểu Băng chuyện giữa anh và cô giáo Lam, nhưng anh nhớ mình chưa từng nhắc tới danh tính của cô, Tiểu Băng cũng chưa từng hỏi. Anh không nhắc đến tên họ, là do có một thứ cảm giác khó diễn tả bằng lời, hơn nữa cũng sợ Tiểu Băng biết được lại chạy đi gây sự. Còn vì sao Tiểu Băng không hỏi, đó lại là một câu đố mà anh không có lời giải. Với tính cách của Tiểu Băng, đáng ra phải hỏi tên tuổi đầy đủ của cô Lam bằng mọi giá mới thỏa mãn.
Lúc nghe Thường Thắng nói, hình như Tiểu Băng có quen biết cô Lam, lại còn quen thân “hơn” anh , bởi vì nếu có chuyện liên quan đến cô Lam, có lẽ cô phải kể với anh. Anh lặng đi một lát mới hỏi: “TiểuB… với cô Lam… có… quan hệ gì?”
“Hi hi, xem chú lo lắng chưa kìa, lại sợ Tiểu Băng đồng tính luyến ái hả?” Thường Thắng giải thích: “Chú đừng lo, cô Lam là khách hàng của Tiểu Băng… Chỉ là mối quan hệ đó thôi, chú đừng nghĩ xiên xẹo!”
Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu anh khi nghe thấy câu này là “không thể như thế”. Cô Lam sống ở tận thành phố D, sao Tiểu Băng có thể bán bảo hiểm tới tận đó? Lẽ nào sự nghiệp của Tiểu Băng đã phát triển huy hoàng tới mức đấy, trải rộng từ thành thị tới khu tự trị ư? Hay là Tiểu Băng vì muốn điều tra cô Lam nên mới cố tình tham gia vụ làm ăn từ xa này? Anh hỏi: “Cô Lam… không phải đang sống ở thành phố D sao? Tiểu Băng bán bảo hiểm xa thế sao?”
“Cô Lam chuyển tới thành phố A từ lâu rồi, đang dạy ở Đại học C dấy, chú không biết à?”
Trong lòng anh thấy bất bình thay cho cô Lam, thị hiếu kiểu này thì những người như cô sao có thể tiếp tục công việc nghiên cứu được? Anh biết cô Lam là người rất kiêu hãnh, nhất định không thihs hạ mình xin xỏ trước mặt loại người như Thường Thắng, nên không biết sách của cô đã xuất bản được chưa. Anh ra chiều quan tâm hỏi thăm: “Thế cuối cùng các chú quyết định thế nào?”
“Hì hì cái này thì phải xem bà ấy thế nào đã. Sách bà ấy viết đạm mùi học thuật, chắc chắn là không ăn khách rồi, loại sách như thế muốn xuất bản được thì phải dựa vào quan hệ thôi. Anh tì nhất định là dốc lòng giúp đỡ rồi, nhưng nếu bà ấy không thức thời, anh cũng chẳng làm được gì, trong công ty tuy cũng gọi là có chức quyền đấy nhưng trên đầu vẫn còn thủ trưởng.”
“Vậy việ này thì ai đưa ra quyết định cuối cùng?”
“Việc này thì phải do Đầu Trâu(*) quyết định, nhưng mà cô giáo của chú số cũng hên thật, Đầu Trâu vừa nhìn ảnh tác giả đã thấy tình yêu đến rồi Đây gọi là vật hiếm thì quý mà! Chú nói xem chuyện này có dị không, đám viết tiểu thuyết diễm tình thì rặt các mẹ gà bà tám, tác giả các công tình khoa học cũng toàn khủng long với ếch xanh. Anh đây mang tiếng làm ở công ty văn hóa mà lâu nay chưa từng tận mắt diện kiến nàng nào tài sắc vẹn toàn cả.”
(*) vừa để gọi ông Ngưu, vừa chỉ ông chủ
Anh thường thấy Thường Thắng bàn luận về tác giả không khác gì khách làng chơi bình phẩm kỹ nữ, lập tức ngắt lời, hỏi: “Chuyện xuất bản sách của cô Lam rốt cuộc ra sao rồi chú?”
“Chẳng phải anh nói với chú rồi đó sao? Bà ấy thật may mắn, kiểm duyệt lần đầu đã hút hồn Đầu Trâu, mà phải nói tới kiểm duyệt lần hai cơ, Đầu Trâu của bọn anh đích thân ra mặt, mới gặp một lần lão ấy đã đổ luôn, khen nàng xinh đẹp mà thông tuệ, diễm lệ mà đoan trang, ngực cao mông vểnh, mê đắm vô vàn, trên giường chắc cũng quyến rũ