Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.
à ta nữa. Chú nói xem, đàn ông và đàn bà có phải vừa sinh ra trên đời đã là kẻ ti tiện không? Càng lạnh nhạt với họ, họ càng đeo bám…” Thường Thắng lại đem hai chữ ân nhân ra dọa: “Này, chú không thể qua sông đoạn cầu được, không thể vì bà ta đã mua bảo hiểm của Tiểu Băng rồi liề chẳng thèm đoái hoài đến anh nữa.”
“Tiểu Băng… đã ký xong hợp đồng với cô Lam rồi ư?”
“Cái đó là đương nhiên, mối của anh mà, cô Lam không mua sao được? Sao, Tiểu Băng khôngg nói với chú à? Sao cô ấy lại thế nhỉ? Anh giới thiệu cho cô ấy bao nhiêu khách hàng, một người cô ấy cũng không nhắc với chú à?”
“Có nhắc, cảm ơn chú đã giúp đỡ.” Anh cảm thấy kỳ quái, Tiểu Băng vốn rất thích nói chuyện đi bán bảo hiểm với anh, bán được cho ai, không bán được cho ai, làm sao bán được… đều kể cho anh nghe. Lúc nghe, tuy là anh cho vào tai này cho ra tay kia, nhưng nếu Tiểu Băng nhắc đến tên cô giáo Lam thì chắ chắn là anh sẽ nhớ rõ.”
“Chuyện này chú nhất định phải giúp anh, anh đã hứa với Đầu Trâu rồi, nếu không thành thì quá mất mặt.” Thường Thắng buồn bã nói: “Mà không biết cô Lam kia đang tính toán gì, thành phần trí thức anh gặp nhiều rồi, bề ngoài thì có vẻ rất thanh tao nhưng hễ đến chuyện ra sách thì cùng một giuộc cả.”
Anh nghe câu này liền cau mày, lạnh lùng nói: “Chú đừng sỉ nhục cô Lam, cô ấy không phải loại người như thế.”
“Bà ta không phải loại người đó thì là loại người nào? Nếu không sao lại có đứa con gái ngoài giá thú?”
Anh kinh ngạc: “Cô giáo Lam có con? Anh chưa từng nghe nói. Lúc anh làm luận văn cùng cô…”
“Chú làm luận văn với bà ấy là chuyện từ khi nào rồi? Lúc đấy bà ta chưa có, đâu có nghĩa là sau này không thể có?” Thường Thắng làm ra vẻ ơn vua vô lượng nói: “Đầu Trâu vốn không thích kiểu dàn bà có con riêng, nhưng vì bà Lam kia mà phá lệ đó.”
“Người ta đã có con, nhất định là có chồng rồi, Đầu Trâu của các chú còn mưu tính cái gì?”
“Không phải anh đã nói với chú rồi sao, là con ngoài giá thú…”
“Có lẽ là nhận nuôi chăng?”
“Cũng có thể, nuôi con phòng lúc tuổi già mà. Có điều chuyện bà ấy không có chồng là chính xác trăm phần trăm. Đầu Trâu của bọn anh về phương diện này cực kỳ quân tử, vợ người tuyệt đối không dính líu.” Thường Thắng nháy mắt. “Anh thấy đứa con của bà ta quá nửa không phải là nhận nuôi, người đa tình như thế nhất định là đã qua lại với ai đó ki ở thành phố D, mọi chuyện vỡ lở, người ta không muốn nhận nên bà ta mới mang con trốn tới thành phố A. Chú còn nhớ không? Hồi đó cô Lam chẳng nổi tiếng lẳng lơ trong khoa còn gì, đá đưa qua lại vô khối người.”
Từng nghe có câu “rượu gặp bạn hiền ngàn ly thiếu, kẻ không tri kỷ nửa ly thừa”, bữa nay nói chuyện với Thường Thắng khiến cho Đàm Duy mất sạch khẩu vị, chỉ ăn lửng dạ liền đứng dậy cáo từ: “Anh hải đi rồi, sắp đến giờ dạy.”
Thường Thắng xem đồng hồ, nói: “Cũng không còn sớm, anh không giữ chú nữa, việc mà anh nhờ đừng quên đấy.”
Đàm Duy ậm ừ mấy tiếng rồi bước ra ngoài, Thường Thắng cũng chạy theo: “Chúng ta cũng đi, anh cũng phải về.”
Ra đến bên ngoài, hai người giơ tay vẫy taxi, Đàm Duy vừa vào trong xe đã thấy Thường Thắng cũng ngồi vào, anh hỏi: “Chú đi đâu? Có cùng đường không?”
“Cùng đường.” Thường Thắng nói thẳng tên Đại học B, tài xế liền khởi động xe lái đi.
May mà hôm đó Tạ Di Hồng không ở phòng thí nghiệm, chuyện nói hay không vẫn chưa trở nên gấp gáp tới độ “lửa sẽm lông mày” nên trước mắt anh vẫn đặt việc đó sang một bên, đẩy “việc riêng” lên trước. “Việc riêng” của anh chính là chuyện Tiểu Băng đã kỹ hợp đồng thành công với cô giáo Lam.
Tiểu Băngg ký được hợp đồng đương nhiên là việc tốt, cô Lam mua được bảo hiểm hẳn cũng là việc tốt. Vấn đề là tại sao Tiểu băng không nắm lấy cơ hội để tra khảo anh chuyện của cô Lam? Đây hình như không phải “tác phong phá án” của Tiểu Băng.
Anh hồi tưởng lại biểu hiện của Tiểu Băng dạo này, lập tức phát hiện nhiều điểm khả nghi. Trước kia anh không biết vụ kinh doanh giữa Tiểu băng và cô Lam nên chẳng nhận ra được điều gì, giờ thì biết được thì nhìn thế nào cũng thấy có vấn đề. Chẳng trách dạo gần đây tâm trạng của Tiểu Băng dường như có chút ảm đạm, hai dịp cuối tuần đều lượn lờ đi mua sắm với Tạ Di Hồng, để mặc anh một mình ngồi ở nhà viết luận văn, đi về cũng chẳng mua thứ gì, hỏi cô đi có vui không thì chỉ nhận được câu trả lời: “Rất mệt.”
Khi đó anh còn tưởng Tiểu Băng đã đến kỳ, xem ra là vì chuyện của cô Lam. Tiểu Băng là người không thể giữ chuyện gì trong lòng, bất kể chuyện gì, nếu không nói với anh thì nhất định sẽ nói với người khác, hoặc là ba mẹ cô, hoặc là mấy cô bạn, có lúc nói cả với ba mẹ chồng. Chuyện lần này cô không nói với anh, vậy chắc chắn cô ấy đã kể cho người khác biết. Nhớ tới việc hai tuần nay cô đều đi với Tạ Di Hồng, thế thì ắt hẳn là kể với Tạ Di Hồng.
Anh gọi tới số máy của Tạ Di Hồng, xem có thể mượn “tuệ nhãn” của Tạ Di Hồng soi xem Tiểu Băng đang giấu gì trong “hồ lô” hay không?
Tạ Di Hồng nghe giọng anh, tựa hồ rất kinh ngạc. “Là cậu hả? T