XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.

chết người.”
Anh lại muốn ngắt lời Thường Thắng nhưng Thường Thắng không cho anh cơ hội xen vào, cứ thao thao bất ruyệt: “Anh cũng cảm thấy bà này tạm được, nhưng đâu kỳ diệu tới múc Đầu Trâu thôit phồng? Dù gì cũng là bà già rồi, còn diễm lệ mà đoan trang cái gì, cũng chỉ là vẻ đẹp mặn mà thôi. Tuổi tác không chừa một ai, chú nói có phải không?”
“Công ty văn hóa chỉ toàn những kẻ thế này thôi à? Thế thì sự nghiệp văn hóa của thành phố sao phát triển được?”
Thường Thắng cười khanh khách: “Bao năm nay chú loanh quanh trong trường, tư tưởng cổ hủ không thei kịp thời đại rồi, em trai à…”
“Nếu thời đại là cái thứ này, anh thấy thà rằng không theo.”
“Ôi trời, người anh em, Đầu Trâu cũng không phải là phải lòng vợ chú, chú giận dỗi cái nỗi gì?”
“Cô Lam là giáo sư hướng dẫn anh… Cô ấy tuyệt đối không thể là… Anh thấy cách hành xử của Đầu Trâu nhà các chú… cũng quá…”
“Chú thôi đi, Đầu Trâu của bọn anh hành xử thế đã làm sao? Người ta cũng đã ly hôn rồi, cùng với cô Lam cũng là trai đơn gái chiếc. Nếu đổi lại là mấy ông khác, người ta đều yên bề gia thất cả rồi, muốn là muốn được chắc? Không thích chứ gì? Được thôi, sách khỏi xuất bản là được.”
Anh sợ Thường Thắng lại tuôn ra mấy lời khó nghe hơn, vội vàng lái câu chuyện, hỏi: “Tiểu Băng… cô ấy môi giới bảo hiểm… cho cô Lam… từ lúc nào thế?”
“Cũng mới đây thôi, sao vậy?”
“Không sao… Không nghe thấy cô ấy nhắc đến. Nếu anh biết cô Lam đến thành phố rồi…”
“Chú sẽ đi thăm hỏi bà ấy chứ gì?” Thường Thắng nắm ngay lấy cơ hội. “Anh chính là nghĩ đến chuyện này đây, nên mới nhờ chú giúp. Khi nào chú đi thăm cô Lam, một là phiền chú gián tiếp nghe ngóng một chút, xem bà ấy có những yêu cầu gì đối với việc tì bạn đời, hai là nói tốt về Đầu Trâu trước mặt bà ấy. Đầu Trâu nhà bọn anh lần này sa vào bể tình thật rồi, không nẫng về tay được thì chắc chắn khó mà ăn ngon ngủ yên…”
“Anh thì có thể làm được gì chứ?”
“Đánh pháo dễ nhất là từ trong đánh ra, chủ quen bà ấy, nhất định là tường tận thói quen, sở thích, biết làm thế nào khiến bà ấy động lòng.”
Anh lạnh nhạt đáp: “Đầu Trâu chỗ các chú nắm quyền trong tay, có chỗ nào cần anh giúp đâu?”
“Chú không thể nói thế được! Đầu Trâu đúng là nắm quyền trong tay nhưng nếu người phụ nữ kia lại ương ngạnh không theo, không xuất bản thì thôi, bà ta chẳng thiết, vậy Đầu Trâu hết cách. Bà ấy bây giờ đã là giáo sư rồi, sách không xuất bản cũng không sao, cho nên bà ấy không bị khó xử như mấy người cần ra sách để được xét học hàm.”
Lòng anh mừng rỡ, hay lắm, cô Lam đã là giáo sư, vậy thì cô không phải chịu sự ức hiếp của bên công ty văn hóa nữa. Anh từ chối: “Anh chỉ là một học trò của cô Lam thôi, trước mặt cô ấy cũng chẳng thể tác động gì, nên anh thấy mình… không giúp được cho Đầu Trâu của chú đâu, Ông ta đã mê cô Lam như thế, chân thành theo đuổi cô ấy thì hơn.”
“Thì chân thành theo đuổi đó chứ, nhưng người phụ nữ kia không mấy hào hứng, nếu không cũng không làm phiền chú.”
“Anh thậ không có cách nào giúp được.”
“Nếu chú không muốn xuất đầu lộ diện, cũng được, chú chỉ cung cấp thông tin thôi, giống như trước đây chú giúp anh theo đuổi vợ anh ấy…” Thường Thắng cảm kích nói. “Chuyện này anh luôn biết ơn chú, nói thật lòng, khi đó anh cũng nhiều lúc anh cũng hết hy vọng rồi, chuẩn bị buông tay, nhờ có chứ nhắc nhở là cô ấy thích người nà gặp khó không nản, anh mới tiếp tục cố gắng. Chú xem, lúc đó chịu khổ một chút cũng không thiệt, nếu không chẳng phải bây giờ anh cũng giống chú, pahir chui rúc ở cái trường chó ăn đá gà ăn sỏi đó sao?”
Thường Thắng không nhắc đến còn đỡ, vừa nhắc đến chuyện năm đó anh giúp cậu ta theo đuổi Tạ Di Hồng anh lại thấy phiền lòng. Khi ấy đúng là mắt mù, không chỉ kể hết lời cảu Tạ Di Hồng cho Thường Thắng, còn giúp cậu ta trù mưu tính kễ, làm sao để cưa đổ cô ấy. Làm cũng quá tốt, hại cả đời cô ấy. Bây giờ Thường Thắng lại muốn kéo cô Lam xuống hố lửa, có đánh chết anh cũng không làm.
Anh nhất quyết nói: “Chú đừng nhắc nữa, anh sẽ không giúp chú đi lừa gạt người ta nữa đâu.”
“Sao lại nói là lừa gạt được? Lẽ nào chú thấy anh không xứng với vợ anh? Hay là chú thấy Đầu Trâu không xứng với cô Lam kia?” Thường Thắng vừa nói liền rút một tấm ảnh ra, chỉ vào người trên ảnh, nói: “Chú xem xem, đây là Đầu Trâu, chú nios xem có điểm nào không xứng với bà ta?”
Đàm Duy liếc nhìn bức ảnh, rõ ràng là người có dáng vẻ trí thức, hào hoa phong nhã, sao lại gọi là “Đầu Trâu”? CÓ lẽ Đầu Trâu hoàn toàn không xấu xa đến thế, chắc là qua cái miệng Thường Thắng lại thành kẻ chẳng ra gì? Anh đoán nếu Thường Thắng giới thiệu anh cho ah, nhất định sẽ biến anh thành kẻ chẳng ra thể thống gì. Nhưng anh chỉ đáp lửng lơ: “Anh chỉ từng làm việc với cô Lam,về vấn đề luận văn, đầu tiền là cần thành ý, thứ hai là duyên phận.. Chỉ dựa vào mấy câu ba hoa mà lừa được người ta thì có kết hôn cũng không hạnh phúc.”
“Chú nghĩ ngợi xa xôi thế làm gì? Cái cốt yếu bây giờ là làm thế nào để Đầu Trâu dụ được người phụ nữ kia, còn về chuyện kết hôn hay không, còn phải xem phúc phận của b