XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.

ìm tôi cí chuyện gì?”
Anh thực không rõ nên mở miệng thế nào, nghĩ một lát mới vòng vo đáp: “Hôm nay Thường Thắng đến khoa tìm tôi, mời tôi đi ăn cơm trưa…”
Tạ Di Hồng dường như không hứng thú với chuyện này. “À, thế thì tốt.”
“Cậu ấy…” Anh muốn kể chuyện của Thường Thắng và Na Na nhưng mấy lần đều không nói nên lời, luôn cảm thấy mình như thế này giống hệt một người đàn bà lắm điều, nhất là khi anh đang định moi tin tình báo từ Tạ Di Hồng. Cuối cùng anh chuyển mũi nhọn, nói: “Thường Thắng hôm nay nhờ vả tôi… tính kế… Nhưng mà cậu đừng hiểu lầm, không phải tính kế giúp cậu ta, là cho một tay họ Ngưu ở cùng công ty…”
“Ngưu Minh Phong?”
“Công ty cậu ta có bao nhiêu người họ Ngưu?”
“Tôi cũng không biết, tôi đoán là Ngưu Minh Phong chẳng qua vì ông ta là người đứng đầu công ty nên Thường Thắng mới có hứng giúp đỡ, chứ đổi lại là đám dân đen tầm thường thì anh ta cũng chẳng hứng thú mua dây buộc mình.”
“Thế thì chính là Ngưu Minh Phong, bởi vì Thường Thắng gọi anh ta là “Đầu Trâu” mà.”
“Lão họ Ngưu đó ngắm trúng ai rồi? Là người trong khoa chúng ta à? Sao lại nhờ cậu giúp?”
“Là… một giáo viên cũ của tôi… Giáo sư Lam…”
Người đầu dây bên kia im lặng, anh biết dự đoán ban đầu của mình không sai, Tiểu Băng đúng là đã nói với Tạ Di Hồng chuyện cô Lam, nếu không thì Tạ Di Hồng đã phải hiếu kỳ hỏi “giáo sư Lam là ai” rồi chứ?
Một lúc sau, Tạ Di Hồng hỉ hả nói: “Giáo sư nam à? Tôi chưa từng nghe nói ông chủ Ngưu lại là… đồng tính đó…”
Anh cảm thấy Tạ Di Hồng đang lấp liếm, nhưng lại lộ liễu quá. Anh giải thích: “Không phải giáo sư nam, mà đó là nữ giáo sư họ Lam. Thường Thắng chưa kể về cô ấy với cậu sao?”
“Anh ta nói chuyện này với tôi làm gì? Bây giờ tôi chẳng buồn nói chuyện với anh ta nữa, cũng chẳng muốn quản việc của anh ta…”
“Tiểu Băng không nhắc tới cô ấy với cậu à?”
Tạ Di Hồng lại im lặng một lúc lâu, anh cũng không biết nói gì, đôi bên như thể đang đọ sức kiên nhẫn mà không ngắt máy. Cuối cùng vẫn là Tạ Di Hồng đầu hàng, nói: “Thôi được, cậu đừng bẫy tôi nữa, tôi cũng không đấu với cậu, đành khai thật thôi, có phải cậu muốn hỏi chuyện của cô giáo Lam?”
“Cô giáo Lam có chuyện gì… đáng để tôi hỏi không?”
“Cậu giả vờ gì nữa? Tiểu Băng kể hết cho tôi rồi… Nhưng mà cậu đừng giận, cũng đừng trách cô ấy, cô ấy cũng chỉ là… không thể chịu đựng nổi. Việc này đúng thật là… Đổi lại là tôi, có lẽ ngay cả một nửa của Tiểu Băng cũng không bằng được… sớm đã suy sụp rồi…”
Anh trầm mặc, hỏi: “Việc gì mà lại suy sụp?”
“Đường nhiên là chuyện về con cậu.”
Anh giật mình: “Con nào cơ?”
“Chính là con của cậu… và cô giáo Lam.”
“Sao lại là con của cô ấy và tôi? Cậu đừng nói bừa… Chuyện này không thể đùa được đâu.”
Tạ Di Hồng im lặng một lúc, nói: “Tôi và Tiểu Băng cũng đoán là có thể cậu không biết chuyện này. Người như cậu, nếu biết mình có một đứa con, nhất định sẽ không bỏ rơi nó.”
Anh bị cái tin này đánh gục. “Bỏ rơi cái gì? Cậu đang nói gì thế?”
“Có điều cũng khó nói lắm… Cậu là người thông minh như thế, cũng cho là không bỏ chăng nữa thì cũng có thể làm cho Tiểu Băng không hay biết…”
“Cái gì mà biết với không biết? Vốn dĩ đây là chuyện không thể xảy ra.”
“Gì mà không thể? Lúc đó cậu có dùng biện pháp phòng tránh không? Cậu có chắc chắn là biện pháp của cậu đảm bảo trăm phần trăm không?”
Vừa nghe lời này anh hiểu ngay Tiểu Băng đã kể hết chuyện cho Tạ Di HỒng, anh thấy mình không khác gì một kẻ bị lột trần ném ra giữa thanh thiên bạch nhật để người người chỉ trỏ đàm tiếu, vừa nhục nhã vừa tức giận nhưng lại không muốn gây sự với Tạ Di HỒng, đành đáp quanh co: “Tôi không biết cậu đang nói gì.”
Tạ Di HỒng tức tối nói: “Tôi chỉ là có lòng muốn giúp câik, cậu còn định làm trò trước mặt tôi? Tốt thôi cậu không biết tôi đang nói cái gì, vậy tôi không cần nói nữa.”
“Cậu đừng giận, tôi thật sự… đang rối hết cả lên đây…”
“Nói cho cậu rõ, Tiểu Băng bảo con của cô Lam tầm sáu tuổi, trông rất giống cậu, hơn nữa… tên nó là “Duy Duy”, cậu tự đoán xem.”
Anh kinh ngạc đến ngây người, nếu tính về thời gian thì đúng là không thể loại trừ khả năng đứa trẻ đó là con anh thêm vào chuyện cô Lam chuyển đến thành phố A, Tiểu Băng còn nói đứa trẻ nhìn rất giống anh, tên của nó còn mang chữ “Duy” trong tên anh, anh không nghĩ ra bất kỳ cách giải thích nào khác.”
Có lẽ anh mãi không lên tiếng, Tạ Di Hồng cất tiếng hỏi: “Thế nào? Sợ tới mất hồn rồi à? Lúc làm thì to gan lớn mật lắm mà, bây giờ lại bị chuyện khi đó dọa cho sợ vỡ mật rồi sao? Hừ, đàn ông đều cùng một giuộc với nhau, đều là một lũ chẳng ra gì!”
Anh vẫn chưa thoát khỏi cơn sốc, chỉ thấy âm thanh cứ dội ong ong trong óc, lòng tràn ngập âu sầu.
Tạ Di Hồng nói: “Tiểu băng từng dặn tôi không được kể với cậu, nhưng tôi luôn thấy không thể nhẫn tâm dối gạt cậu, nhớ tới khi cậu giấu tôi chuyện của Thường Thắng, gây ra bao phiền toái nhu thế, tôi càng thấy không nên giấu cậu. Nếu Tiểu Băng không biết chuyện này, tôi giấu cậu thì còn có lý, bây giờ ngay cả Tiểu Băng cũng biết rồi, tôi giấu giếm có íc