Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.

h lợi gì? Chuyện này có thể giấu được một lúc, nhưng có thể giấu được cả đời hay sao?”
Anh biết Tạ Di HỒng kể chuyện này cho anh nhưng trong lòng dang hối hận, nên anh nghĩ mọi cách để thuyết phục co rằng làm như thế là đúng. Anh an ủi: “Cậu nên nói cho tôi biết, nếu không lầm sao tôi có thể thấu hiểu được… tâm tư của Tiểu Băng?”
“Cậu không nói được với Tiểu Băng là tôi đã kể đấy, nếu không sau này cô ấy sẽ không ní với tôi chuyện gì nữa, cậu cứ nói là nghe được từ Thường Thắng.”
“THường Thắng biết chuyện này?”
“Anh ta biết tên con cô Lam nhưng có thể không biết cậu… có liên quan. Cậu yên tâm, tôi sẽ không nói cho anh ta biết đâu.”
Anh hỏi mà giọng khàn đi: “Tiểu Băng… cô ấy… đã từng đi hỏi… cô Lam chưa?”
“Hỏi cái gì? Hỏi là đứa bé đó có phải của cậu không hả? Cô ấy có điên đâu? Sao lại hỏi chuyện đó? Nhưng chuyện này còn phải hỏi hay sao? Không phải đã rõ rành rành rồi sao? Cô ấy cũng có mắt, lẽ nào không nhìn ra được?” Thấy anh chẳng nói được tiếng nào, Tạ Di HỒng dè dặt hỏi: “Vậy cậu… định làm thế nào đây?”
Anh nôn nóng hỏi: “Cái gì… làm thế nào?”
“Thì chuyện đứa trẻ, cậu cũng phải có cách nào chứ, không thể mãi…”
Anh thực sự không biết nên làm thế nào, đầu óc hỗn loạn, chỉ biết dặn cô: “Để tôi suy nghĩ thêm chút đã… Cậu.. đừng nói chuyện này cho bất kỳ ai… Chuyện còn chưa làm rõ… để người khác biết được… sẽ không hay…”
“Cậu cứ yên tâm, tôi đâu có ngốc như thế? Còn đem những chuyện như vậy kể cho người khác?”
Anh gọi điện thoại xong, trong lòng vẫn không yên. Anh biết phụ nữ giống nhau, ngoài miệng đều nói sẽ không kể cho ai khác, thâm tâm cũng biết kể cho người khác là không đúng nhưng thoắt cái đã để lộ hết sạch. Anh quyết định tự đến Đại học C xem cô Lam có đứa con như thế thật không, rốt cuộc đứa trẻ đó có giống anh không, có tên là “Duy Duy” không? Không phải anh không tin tưởng Tiểu Băng hay Tạ Di HỒng mà là anh hy vọng họ đã nhầm lẫn, cũng giống như vụ “thảm kịch HIV” lần trước, chỉ là sợ bóng sợ gió. Mà biết đâu đứa trẻ đó chỉ là con của người thân của cô Lam, ba mẹ đi công tác nên gửi nhờ ở chỗ cô, hoặc đứa trẻ là con nuôi…
Nhưng anh không muốn trực tiếp tìm gặp cô giáo Lam, chuyện này quá đỗi hoang đường, anh không muốn làm kinh động tới cô ấy. Bất kể đưa trẻ đó có đúng là còn của anh hay không, nếu phải hai mựt một lời với cô Lam thì anh đúng là vô cùng khó xử. Anh suy nghĩ một hồi liền nghĩ ra một cách. Nếu Đầm Duy tầm sáu tuổi, vậy đứa bé hẳn là đang học mẫu giáo, rất có thể là trường mẫu giáo trực thuộc đại học C, nhất định mỗi ngày cô Lam đều tới nhà trẻ đón con, nếu anh đứng đợi ở cổng trường lúc nhà trẻ tan lớp, chắc chắn sẽ nhìn thấy cô Lam và con của cô.
Anh không đợi nổi tới ngày mai, ngay hôm đó liền bắt taxi tới Đại học C, tìm tới trường mẫu giáo. Vẫn chưa tới giờ tan học, cổng chính của trường còn khép kín nhưng trước cổng đã có không ít phụ huynh đang đứng đợi đón con. Những phụ huynh này có lẽ bình thường ít có cơ hội chạm mặt nhau, bây giờ gặp được thì đều anh một câu tôi một câu, tiếng người ồn ào xôn xao, không khí náo nhiệt không thua ngày họp chợ.
Vì không muốn người khác nhận ra, anh liền tới một quầy hàng gần cổng trường mua một cái mũ và một cặp kính không độ đeo vào. Anh đứng bên cạnh cổng trường quan sát những phụ huynh kia, xem có thể nhìn thấy cô Lam hay không.
Mới đứng được một lúc, cổng trường mẫu giáo đã mở, phụ huynh ào vào bên trong, anh cũng chẳng kịp nghĩ nhiều đã bị đám đông xô đẩy vào trong cổng trường.






Các phụ huynh vừa vào trường liền tản ra, mỗi người hướng đến các phòng học khác nhau. Đàm Duy luống cuống, không biết nên đi theo hướng nào. Nhưng anh để ý thấy còn vài phụ huynh vẫn đứng trên sân trường, có lẽ là con họ lớn rồi nên không cẩn tới tận nơi đón nữa. Anh cũng trà trộn vào trong những người đó, chờ cô Lam đi vào, hoặc bước ra từ một nơi nào đó.
Trên sân có bao nhiêu trò chơi dành cho trẻ con, cầu trượt, xích đu, đu quay… nhiều lắm, kiểu dáng lại rất phong phú, nước sơn xanh xanh đỏ đỏ, trông rất rực rỡ và vui mắt. Anh vừa đứng yên vị đã thấy vô số phụ huynh và học sinh từ các phòng ùa ra, vừa chạy ra sân trường, đám trẻ con liền bỏ mặc ba mẹ, phóng vèo tới chỗ các trò chơi kia, phút chốc đã đông nghịt.
Anh không tìm ở chỗ cổng trường nữa, chuyển sang tìm kiếm bóng dáng cô giáo Lam trên sân vì biết rằng chỉ khi tìm thấy cô Lam mới tìm thấy Duy Duy.
Vận may của anh thật không tồi, tìm kiếm một hồi đã thấy cô giáo Lam đang đứng nói chuyện với một bà mẹ khác, nhưng lại không nhìn thấy đứa bé nào.
Tuổi tác dường như không thể hiện qua dung mạo của cô Lam, mà thể hiện qua khí chất và cử chỉ của cô. Dường như cô vừa đi dạy về, từ đầu đến chân là một dáng vẻ nghiêm chỉnh, mực thước. Cô dù không trẻ trung như thiếu nữ nhưng hoàn toàn không giống người phụ nữ đã từng sinh con. Cô giáo Lam đứng đó nói chuyện với bà mẹ kia, so với việc giống một bà mẹ đến đón con, thà nói là một vị khách tới trường tham quan có lẽ còn đúng hơn.
Mọ