Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

i người cũng đã về gần hết, Duy Duy vẫn chưa chịu đi, trèo lên trượt xuống hết lần này đến lần khác. Cô Lam khuyên mấy lần đều không được, bèn chỉ cho Duy Duy thấy phòng bác bảo vệ làm nhiệm vụ đóng cửa, Duy Duy mới miễn cưỡng cùng mẹ ra về. Đàm Duy cũng theo sau mấy vị phụ huynh rời khỏi cổng trường mẫu giáo.
Ra đến ngoài cổng trường, cô Lam đội mũ bảo hiểm cho mình và Duy Duy, rồi ôm cô bé đặt lên cái ghế mây đan ở yên sau, sau đó cô Lam lên xe rời đi, rất nhanh đã không thấy bóng dáng. Còn Đàm Duy vẫn đứng đó với tâm trạng phức tạp, đứng rất lâu mà dường như vẫn thấy hình bòng hai mẹ con họ thấp thoáng.
Đến khi anh cất từng bước nặng nề ra khỏi cổng trường đại học, đang chuẩn bị bắt taxi về thì đột nhiên nghe thấy một âm thanh líu lo: “Mami, nhìn con này! Mami, nhìn con này!”
Giọng nói đặc biệt vô cùng, trong vắt mà lánh lót, đã nghe qua một lần sẽ không thể quên được, vả lại cách gọi “mami” đó cũng không có mấy người gọi. Anh ngẩng đầu nhìn, phát hiện thấy hai mẹ con côLam đang đứng bên vệ đường, trong tay Duy Duy nắm cái gì đó giơ lên, đang hướng về phía mẹ biểu diễn, nhưng cô Lam không nhìn con gái mà đang nhìn về phía anh.
Anh biết giờ có trốn cũng không kịp, bởi vì cô Lam đã trông thấy anh, trong tay Duy Duy nắm cái gì đó giơ lên, đang hướng về phía mẹ biểu diễn, nhưng cô Lam không nhìn con gái mà đang nhìn về phía anh.
Anh biết gườ có trốn cũng không kịp, bởi vì cô Lam đã trông thấy anh, còn nhìn anh không dời mắt, chứng tỏ cô đã nhận ra anh. Anh đành cố tỏ ra thản nhiên, đi tới chào hỏi: “Đây không phải là cô giáo Lam sao?”
Cô Lam do dự trong một khắc: “A, là Tiểu Đàm phải không? Đàm Duy? Tôi nhớ không sai chứ?”
“Không sai đâu… Đây là… con gái của cô à?”
“Ừ, nhãn lực tốt đấy, không nhầm thành cháu gái tôi…”
Anh bối rối đáp: “Sao mà nhầm được…”
Cô Lam cười, nói: “Con gái tôi học mẫu giáo, tôi đi đón nó, hay có người hỏi có phải tôi đi đón cháu gái hay không…”
“Thế thì họ đúng thật là… không có mắt nhìn gì cả. Đây là…”
Cô giáo Lam dường như rất ngại ngùng, đáp: “Duy Duy nhất quyết đòi ăn cái thứ này, đã nói với con bé là bẩn rồi nhưng nó không nghe… Tôi cũng là về già mới được ẵm con nên ít nhiều cũng chiều hư nó…” Sau đó cô Lam nói với con gái: “Mau gọi chú đi…”
Duy Duy rất ngoan ngoãn chào: “Chú…”, là tiếng phổ thông tiêu chuẩn.
Anh bối rối đáp lại một câu, khách khí hỏi: “Duy Duy tan học rồi à?”
Duy Duy đáp: “Chú ơi, cháu biết “tưới cây” là gì đấy, đó là rót nước cho hoa trong vườn…”
Anh không nhịn được bật cười, cô Lam liền vui vẻ giải thích: “Con bé rất thích khoe mẽ…”
“Mami, “khoe mẽ” là cái gì?” Cả hai tay Duy Duy đều đang bận, một tay cô bé nắm cái que dài cỡ que kem, đầu kia của que có một thứ trông hơi dính, màu nâu sẫm.
Anh nhớ ra tên của món đó là “kẹo kéo”, một loại kẹo rất dính và dẻo. (Bạn đang đọc truyện tại Diễn đàn Lê Quý Đôn) Anh nhớ hồi nhỏ mình thích ăn nhất thứ này, nhưng mẹ không cho ăn, nói là ngoài đường nhiều khói bụi, loại kẹo này lại dính như thế chắc chắn sẽ dính cả đống bụi, nhưng ở trường anh luôn giấu mẹ mua “kẹo kéo”, không phải để ăn mà là để nghịch, bởi vì cầm hai cái que quấn thành đủ loại hình thù thú vị.
Duy Duy rõ ràng không có hứng thú với việc ăn kẹo, cô bé chỉ thích nghịch thôi, hiện đang cực kì tập trung cầm hai cái que, phải quấn một cái, trái kéo một cái, chốc biến thành hình sỗ 1, chốc lại biến thành hình số 8, chơi rất vui vẻ.
Anh không đợi cô Lam hỏi đã chủ động giải thích: “Hôm nay em đến Đại học C có chút việc… Cô đã chuyển tới đây rồi ạ?’
“Ừ.” Cô Lam cũng không đợi anh hỏi vì sao, chủ động giải thích: “Đại học C đồng ý thăng hàm giáo sư, bình xét việc hướng dẫn nghiên cứu sinh, còn cấp cho căn hộ bốn phòng ngủ, cho nên tôi mới chuyển tới đây.”
“Hay quá, được thế thì còn gì bằng!”
“Mẹ con mình phải về rồi.” Cô Lam bế Duy Duy đặt lên chiếc ghế mây ở yên sau, dặn dò cô bé: “Đừng có quấn lên quần áo mẹ đấy…” Sau đó nói với Đàm Duy: “Đến nhà tôi ngồi một lát không?”
Anh vội vã khước từ: “Không được cô ạ, em phải về bây giờ…”
“Vậy để hôm khác nhé! Duy Duy, chào chú đi con!”
“Tạm biệt chú…” Duy Duy chào xong lại tiếp tục tập trung chơi với hai chiếc que của cây kẹo kéo.
Cô Lam tạm biệt anh rồi vội vàng lên xe đi mất.
Anh nghĩ mấy năm gần đây, cô Lam hẳn không dễ dàng gì, đứng từ xa không nhận ra nhưng khi tới gần có thể thấy cô đã già hơn nhiều sao với trước.
Anh từng thấy chị gái anh và những người phụ nữ khác mang thai, vô cùng cực nhọc. Phụ nữ khi mang thai tâm lý cực kì bất ổn, luôn mong những người bên cạnh chăm sóc cho mình, luôn hy vọng cha của đứa bé chia sẻ với mình niềm hạnh phúc được làm cha mẹ. Vậy mà cô Lam ngay cả một chỗ dựa cũng không có, khoảng thời gian đó cô chắc đã phải gắng gượng rất nhiều.
Anh nghĩ tới rất nhiều chuyện, giận một nỗi không thể đuổi theo cô Lam, tới nhà cô giúp một tay, nhưng lại phát hiện ngay cả nơi ở của cô anh cũng không biết, có lẽ phải hỏi Thường Thắng hoặc Tiểu Băng mới biết được. Anh còn đứng bần thần một lúc rồi mới gọi ta