Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341722

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1722 lượt.

ô dụng thế hả?” Tạ Di Hồng nhắc nhở: “Cậu xem xem Tiểu Băng có để lại mẩu giấy hay cái gì đại loại thế không? Hay con bé có mang đồ đạc gì theo không?”
Anh vội vã chạy về nhà, vào các phòng tìm nhưng không nhìn thấy mẩu giấy nào. Anh cũng không biết Tiểu Băng có mang thứ gì đi không.
Anh tìm ở ngăn trên cùng trong tủ quần áo, đó là nới Tiểu Băng để chiếc hộp ấy, nhưng hôm nay lại không thấy nó đâu cả. Anh nói với Tạ Di Hồng: “Xong rồi, chiếc hộp không ở đó, nó vẫn luôn được để trong tủ quần áo.”
Tạ Di Hồng càng cuống: “Rất có khả năng con bé…”
“Rất có khả năng làm sao? Mau nói đi, phụ nữ các cậu hay suy nghĩ phức tạp lắm!”
“Nếu con bé đã mang mà thứ nó thích nhất đi, chứng tỏ là con bé… sẽ không quay về nữa…”
“Cô ấy… không phải là người như vậy, bình thường cô ấy luôn nghĩ rất thoáng…”
“Bình thường nghĩ thoáng thì có tác dụng gì? Bây giờ đâu phải là lúc bình thường.”
Anh gọi điện thoại đến mọi nơi nhưng vẫn không có tin tức Tiểu Băng, tâm tình anh càng nặng nề, càng sa sút, cuối cùng lên tiếng hỏi với ý nghĩ được ăn cả ngã về không: “Cậu thấy có nên báo cảnh sát không?”
Tạ Di Hồng tỏ ra rất từng trải: “Báo cảnh sát thì ích gì, báo mất tích thì phải ba ngày sau mới được báo, còn bây giờ hãy cứ tìm mọi nơi đã.”
“Tìm ở đâu bây giờ?”
“Sao tôi biết được? Tự cậu phải động não đi chứ!”
“Tôi… tôi thật sự hông hiểu nôit suy nghĩ của phụ nữ các cậu, cậu cũng là phụ nữ, lại là bạn thân của cô ấy, cậu thử đặt mình vào hoản cảnh của cô ấy rồi nghĩ thử xem, cô ấy sẽ đi đâu?”
Tạ Di Hồng nghiêm túc nghĩ ngợi: “Nếu tôi là con bé, nếu tôi phát hiện ra cậu… có một đứa con thì ôti sẽ… Ôi trời ạ, tôi không nghĩ được đâu, nếu là tôi, chỉ cần cậu không bỏ tôi thì dù cậu có mấy đứa con hay có mấy cô vợ đi nữa, tôi có chết cũng tóm chặt cậu không buông.”
“Nhưng cô ấy nói cô ấy sẽ bỏ tôi, tôi chỉ không ngờ chưa đợi tôi hỏi cô Lam, cô ấy đã…” Trong đầu anh chợt lóe lên một ý nghĩ. “Cô ấy nhất định đi lên núi rồi.”
Tạ Di Hồng lập tức tán đồng: “Chắc chắn là ngọn núi ấy, đó là chỗ các cậu hẹn ước. Chúng ta đi đến đó tìm con bé thôi.”
“Tôi tìm ở ngọn núi ấy, còn cậu tìm những chỗ khác trong thành phố nhé, tìm được lập tức thông báo cho đối phương.”






Đàm Duy và Tạ Di Hồng chia nhau đi tìm Tiểu Băng. Tạ Di Hồng đưa di động cho anh để tiện liên lạc, còn cô có thể dùng di động của ba hoặc anh trai.
Giờ phút này anh cũng bất chấp chính sách tiết kiệm của Tiểu Băng về “tuyến đường có xe bus nhất quyết không được bắt taxi”. Anh ngồi taxi đến trước ngọn núi nhỏ mà anh và cô đã ôm nhau định ước lần đầu tiên rồi xuống đi bộ. Trước đó anh vẫn có thể liên lạc được với người trong thành phố, nhưng sau khi đi vào trong núi, tín hiệu không tốt nên không thể dùng điện thoại được, anh càng có linh cảm Tiểu Băng đang ở ngọn núi này, có lẽ cô ấy không tắt điện thoai, chỉ là không có tín hiệu mà thôi.
Anh bătd đầu đi dọc theo con đường hai người đã từng đi để tìm cô, đó là nơi đã lưu giữ những dấu chân của họ, mỗi ngóc ngách đều là “danh lam thắng cảnh” cho tình yêu của họ.
Anh đi đến một vách núi dựng đứng bên cạnh, bắt gặp một điểm phục vụ chụp ảnh cưỡi ngựa ở đó. Anh không nhớ người chủ liệu có phải là người từ nhiều năm về trước, nhưng anh vẫn nhớ như in buổi chụp ảnh ngày hôm ấy. Tiểu băng cưỡi lên lưng ngựa, giống như một nữ hiệp giang hồ, khóa lên mình chiếc áo choàng màu đen, bên eo giắt một thanh kiếm dài, một tay đặt trên vỏ kiếm, tay còn lại nắm lấy chuôi kiếm, khẽ rút ra, tuy kiếm là giả nhưng vẫn có hiệu ứng ánh sáng lóe lên sắc ngọt.
Khi ấy anh đang chụp ảnh, không biết có phải vì dùng flash để chụp hay không, con ngực đột nhiên chuyển động. Tiểu Băng hét lên sợ hãi, anh cũng hoảng sợ luốn cuống, vì bên cạnh là vách núi, nếu ngựa chạy loạn lên, hất Tiểu băng xuống vách núi đó, chắc chắn sẽ thịt nát xương tan. Anh còn nhớ mình đã xông vọt qua đó, chắn ở bên vách núi, kéo lấy dây cương. Chủ ngực cười ngất, những người bên cạnh đang đợi cưỡi ngựa chụp ảnh cũng cười ngất, bởi ngựa đã được buộc chặt, hơn nữa nó lại là con ngựa vô cùng thuần phục, sẽ không chạy loạn.
Tiểu Băng trả lời một cách nghiêm túc: “Những thứ này không thể tin hoàn toàn nhưng cũng không thể không tin, có lẽ rút quẻ không thể tiên đoán được vận mệnh của con người nhưng vẫn có thể ảnh hưởng đến tâm trang, mà ảnh hưởng đến tâm trạng có thể ảnh hưởng đến vận mệnh…”
Hôm nay Đàm Duy lại bước vào ngôi miếu này, anh đoán Tiểu Băng nhất định đã đi qua đây, chưa biết chừng lại giống lần trước rút quẻ thêm lần nữa, nhưng không biết cô rút được quẻ gì, mong là cô ấy rút được một quẻ đại cát, như vậy tâm trạng của cô ấy mới tốt lên được, và sẽ không làm chuyện gì dại dột.
Vài vị hòa thượng cũng tiến lên vây lấy anh, bảo anh rút quẻ nhưng anh chả có lòng dạ nào, cũng chẳng có thời gian để rút quẻ, chỉ hỏi thăm họ về chuyện của Tiểu Băng. Mấy vị hòa thượng đều nói có một cô gái đã đến đây, rút quẻ xong liền đi mất, cô gái đó rút được quả giấy. Anh vội v


Polly po-cket