Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341739
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.
àng hỏi trên quẻ đó viết gì, một vị hòa thượng nói: “Là một tờ giấy trăng.”
“Thế thầy giải quẻ đó như thế nào?”
“Còn có thể giải thế nào nữa, đương nhiên là “thế gian đều là hư vô”>”
Anh vừa nghe liền hốt hoảng, cuống quýt hỏi: “Cô ấy đi về phía nào?”
“Xuống núi rồi.”
Anh nổi giận: “Đúng là hại chết người… Các thầy không thể chỉ làm quẻ tốt thôi sao?”
Một vị hòa thượng bật cười ha ha. “Rút phải quẻ xấu cũng chớ sợ, chỉ cần cậu chi ít tiền, chúng tôi có thể thay cậu giải trừ.”
Anh đi ra khỏi cửa miếu nhưng không biết Tiểu Băng xuống núi theo con đường nào, trước và sau núi đều có lối đi, anh vừa lên từ phía trước núi, đó là con đường lần trước hai người từng đi qua, nhưng anh không biết Tiểu Băng hôm nay có đi đường khác hay không. Anh quay trở lại hỏi hòa thượng, hòa thượng nói không để ý cô ấy đi đường nào. Anh cảm thấy lựa chọn này vô cùng quan trọng, chưa biết chừng đó chính là con đường sinh mệnh. Nếu anh chọn đúng đường, anh có thể duổi kịp Tiểu băng, còn nếu anh chọn sai đường, tức là anh sẽ đánh mất cô ấy. Đàng tiếc anh không biết thật phân thân, chỉ có thể chọn một con đường.
Anh bỏ ra út tiền nhờ một vị hòa thượng xuống núi theo con đường phía trước, giúp anh tìm Tiểu Băng, còn dặn vị hòa thượng đó nếu nhìn thấy cô ấy, hãy nhắn với cô ấy rằng, chồng cô đang lo lắng đi tìm cô, dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, chồng cô sẽ vẫn mãi yêu cô, chỉ yêu một mình cô, vĩnh viễn ở bên cô. Anh dặn vị hòa thượng đó dẫn Tiểu Băng đến ngôi miếu đợi, nếu anh xuống núi mà không tìm thấy cô, anh sẽ quay lại miếu xem hòa thượng có tìm được cô hay không.
Mấy vị hòa thượng dường như cả động trước tấm chân tình của anh, họ cười hì hì, sau đó lại líu ríu chuyện tiền nong. Anh thúc giục: “Mau đi đi, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tầng tháp.”
Anh và một vị hòa thượng chi hai đường xuống núi, anh chọn đi lối sau núi, bởi mới nãy anh lên núi theo con đường phía trước thì không thấy Tiểu băng. Biết đâu Tiểu Băng tới ngọn núi này không phải để tìm đến cái chết, mà là để cắt đứt mối liên hệ với quá khứ, nếu vậy cô ấy có thể lên núi từ phía trước, còn xuống núi theo phía sau, chứng tỏ cô ấy đã đoạn tuyệt với thuở trước, từ nay sẽ phải đi một con đường mới.
Anh đi được một đoạn ại bắt đầu hối hận vì đã nhờ gã hòa thượng kia đi tìm Tiểu băng, nếu tên đó là một kẻ háo sắc thì sao? Lúc anh đang do dự xem có nên quay lại gọi gã hòa thượng kia không thì trông thấy cái cây đằng trước treo một đoạn ruy băng màu hồng. Anh vội vàng chạy đến, bắt lấy dải ruy băng rồi ngắm nghía một hồi, dường như đó chính là đoạn ruy băng mà Tiểu Băng dùng để buộc chiếc hộp giấy kia, anh biết Tiểu Băng nhất định đã xuống núi theo con đường này.
Vấn đề là cô ấy để lại dải ruy băng đó ở đây là có ý gì? Là đang chỉ đường cho anh hay là đang chôn cất quá khứ? Đến khi tất cả đồ vật trong chiếc hộp được chôn cát xong xuôi thì…?
Anh bắt đầu hét to: “Tiểu Băng… Tiểu Băng…”
Cả ngọn núi như thể chỉ có một mình anh, bốn phía đều truyền đến tiếng vọng mênh mang: “Tiểu Băng… Tiểu Băng…”
Anh sởn gai ốc, một mình Tiểu Băng đi giữa ngọn núi như vậy, cô ấy không sợ ư? Hay là cô ấy đã coi sống chết nhẹ như lông hồng? Anh vừa đi vừa gọi khản cả giọng, nước mắt trào ra tự lúc nào mà anh không hề biết, mãi đến khi đôi mắt mờ nhòe, nhìn không rõ đường nữa mới phát hiện mình đã rơi lệ. Anh vừa dùng mu bàn tay lau nước mắt vừa tiếp tục xuống núi, vừa đi vừa gọi, thầm nghĩ nếu hôm nay có thể tìm thấy Tiểu Băng vẫn còn sống, dù là ai anh cũng không cần, chỉ cần Tiểu Băng, đời này kiếp này sẽ nghe theo cô hết, không bao giờ làm cô đau lòng vì bất cứ chuyện gì nữa.
Anh vừa đuổi theo vừa gọi to, đến tận khi xuống chân núi vẫn không nhìn thấy Tiểu Băng. Anh đành phải lên núi một lần nữa, xem vị hòa thượng kia có tìm thấy cô không, có dẫn cô lên miếu đợi anh không? Anh giận Tiểu Băng quá liều lĩnh, một mình chạy đến ngọn núi này, nếu là cuối tuần hoặc ngày lễ, có không ít người lên núi dạo chơi, may ra còn an toàn hơn một chút, nhưng hôm nay trên núi gần như chẳng có một bóng người, một mình cô chạy đến đây, nếu xảy ra chuyện thì phải làm thế nào? Hôm nay trở về nhất định phải dạy cho cô một bài học nhớ đời, để sau này không dám chạy loạn khắp nơi như vậy nữa. Nhưng anh lại nghĩ có lẽ chẳng còn cơ hội dạy bảo như vậy, hơn nữa một người có lá gan nhỏ như Tiểu Băng lại dám một mình chạy lên núi, nhất định là đã hạ quyết tâm, đánh cược hết thảy, không còn bận tâm đến sống chết.
Đến khi leo lên đỉnh núi một lần nữa thì anh đã mệt đến mức eo mỏi lưng nhức, dạ dày cũng bắt đầu đau dữ dội, lâu lắm rồi không luyện tập, hơn nữa trong lòng lại nóng như lửa đốt, trưa nay ăn cơm cũng chẳng ăn được mấy, cảm giác như sức cùng lực kiệt, chỉ muốn ngã ra đất mà chết, ném hết mọi phiền não lên chín tầng mây.
Nhưng anh không dám chậm trễ, vội vàng hỏi hòa thượng trong miếu đã tìm thấy Tiểu băng chưa, vị hòa thượng khi nãy giúp anh tìm Tiểu Băng đã quay trở lại, kể là một mạch xuống dưới chân núi nhưng không trông thấy cô ấy.
Trên tờ giấy đó an