Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.

xi về nhà, tinh thần mệt mỏi vô cùng.
Đến nhà rồi, anh theo thói quen lại bắt đầu làm cơm. Bước vào không gian quen thuộc, nhìn thấy những tấm ảnh của Tiểu Băng, anh dường như lần nữa tỉnh lại trong hiện thực trần trụi.
Chuyến này tới Đại học C, có vẻ như đã biết được rất nhiều chuyện, lại có vẻ như chẳng làm sáng tỏ được gì. Anh không biết Duy Duy nhìn có giống anh không, nếu là một đứa bé trai có lẽ anh sẽ biết được, nhưng bởi vì là một cô bé nên anh không cách nào phấn đoán. Anh chỉ cảm nhận thấy Duy Duy rất giống cô La, đôi mắt to mà sâu lắng, cái mũi dọc dừa, khuôn miệng nhỏ xinh tươi đỏ hồng, đường nét nhân trung rõ ràng, giống mẹ như hai giọt nước.
Còn về chuyện đời tư của cô Lam, anh cũng chỉ nghe phong phanh, rất nhiều người đồn rằng cô có quan hệ mập mờ với người này người nọ trong khoa, nhưng những người đó đều đã có gia đình, nếu thật sự có quan hệ thì người nhà đã làm loạn đến tận khoa rồi.
Vấn đề là nếu cô Lam không có tư tình với những người đó thì đứa trả này chỉ có thể là con gái anh. Anh bàng hoàng nghĩ mọi chuyện hỏng thật rồi, buổi sáng đi làm anh vẫn là một người chồng tốt và trung thực, buổi tối về nhà, anh đã biến thành một người đàn ông đồi bại, có con ngoài giá thú, đến nông nỗi này anh biết đối diện với Tiểu Băng thế nào đây?






Những ngày đó, Đàm Duy như tù nhân đang chờ đợi thời khắc hành hình. Tiểu Băng đã từng nói, dù là anh chủ động hay bị động, chỉ cần anh nảy sinh quan hệ ngoài luồng, có con với người khác, cô sẽ không tha thứ cho anh, nhất định sẽ ly hôn với anh. Anh nghĩ, “nảy sinh quan hệ” có lẽ chỉ là quan hệ xảy ra sau khi kết hôn, bởi vì “nảy sinh quan hệ” trước khi anh kết hôn đã được Tiểu Băng tha thứ rồi. Nhưng “có con với người khác” e là bao gồm cả trước và sau khi kết hôn chăng?
Tiểu Băng biết chuyện của Duy Duy đã mấy tuần nhưng không hề tra khảo anh, chứng tỏ cô ấy vẫn trân trọng tình yêu và cuộc hôn nhân giữa hai người, nhưng nó cũng chứng minh rằng, một khi đã ngả bài, Tiểu Băng chắc chắn sẽ ly hôn với anh, nếu không, với tính cách nóng nảy của cô thì chắc chắn đã tóm lấy anh tra khảo chuyện này từ lâu rồi.
Trực giác nói cho anh biết, Duy Duy chính là con gái của anh, bởi trong đầu anh giờ đây tràn ngập hình bóng của Duy Duy, tình cảm dành cho con bé cũng rất đặc biệt, đó là một thứ cảm xúc mà anh chưa bao giờ được trải nghiệm. Anh không biết liệu đây có phải là sức mạnh huyết thống không, phải chăng sức mạnh truyền thống thường chỉ thể hiện ở những người làm cha mẹ?
Mấy ngày nay anh ăn không ngon, ngủ không yên, hễ nhắm mắt là trước mắt anh lại mở ra một cảnh như trong phim điện ảnh, hình ảnh Duy Duy mặc chiếc váy hoa, chạy qua chạy lại bắt chú bướm nhỏ trên thảm cỏ xanh rì giữa đồi núi đầy hoa dại nở, cô Lam đứng bên cạnh, trìu mến nhìn con gái. Sau đó ống kính đột nhiên chuyển sang cảnh khác, Duy Duy đang hỏi mẹ: “Ba của con đâu? Mẹ ơi. Ba của con là ai?” Rồi trước ống ính lắc lư, trên màn hình là cảnh đặc tả gương mặt của cô giáo Lam, hai hàng lệ chậm rãi ơi xuống, xót xa nói với con gái: “Con à, con không có ba, ba con đã… mất rồi…”
Nhưng cảnh này vẫn chưa phải là đoạn làm anh đau lòng nhất, cảnh khiến anh đau đớn nhất chính là hình ảnh Duy Duy đeo cặp sách trên lưng, bước đi trên đường, một đám trẻ hư theo sau la hét ầm ĩ: “Đánh nó đi! Đánh cái đồ con hoang không có bố!” Tiếp đó là phân cảnh đám trẻ ấy lao vào đánh cô bé. Và sau đó, bọn trẻ hư bỏ đi, khuôn mặt đau buồn mà bướng bỉnh của Duy Duy hiện lên, giọng thuyết minh vang lên: “Ba ơ, ba đang ở đâu? Tại sao ba không cần con?”
“Con bé nói con và cô giáo cũ của mình có một đứa con, lúc đó con không biết, sau này vì khoảng cách tuổi tác quá lớn màhai đứa chia tay, bây giờ hai mẹ con cô kia đều đến thành phố A, đứa bé không có cha, rất đáng thương, hiện giờ con cũng hết sức khó xử, không biết lựa chọn thế nào, con bé nói con bé quyết định xa con để ba người đoàn tụ, chia sẻ tình cha con ruột thịt…”
“Cô ấy… còn nói… gì nữa ạ?”
“Con bé nói mấy năm nay ba mẹ đối xử với con bẻ rất tốt, nó rất cảm kích, nó sẽ luôn đối xử với ba mẹ như ba mẹ ruột, nếu có chuyện gì làm chưa tốt, xin ba mẹ lượng thứ, con bé còn bảo công việc của nó bận rộn… nên cũng chưa… sinh được con cho ba mẹ… cháu trai cháu gái… nhưng bây giờ… tốt rồi, ba mẹ tìm được cháu gái của mình, nó cũng yên tâm… Sau này nó không thể đến thăm ba mẹ, nên mới nó riêng với ba mẹ một câu, tránh sau này ba mẹ cảm thấy kỳ lạ.”
Anh càng nghe càng cảm thấy không bình thường, những lời này sao lại giống như di ngôn lúc lâm chung vậy? Anh lên tiếng hỏi một cách máy móc: “Cô ấy còn nói gì nữa không ạ?”
Mẹ anh nói: “Nó nói đến đây thì bật khóc nức nở, không nói được nữa. Ôi, đứa bé đó… khóc… tội lắm… Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Tiểu Băng vẫn… ở chỗ ba mẹ chứ ạ?”
“Nó đi rồi.”
“CÔ ấy khóc như thế, sao mẹ còn để cô ấy đi? Nếu xảy ra chuyện gì…”
Mẹ anh cũng nóng tính: “Mẹ có bắt con bé đi đâu, nó kiên quyết muốn đi, bảo phải quay về đi làm, mẹ bệ