Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.
h bày tỏ tình yêu của mình với Tiểu Băng một cách trần trụi, viết đầy những câu kiểu như “cả đời này chỉ yêu một mình em”, “suốt đời không thay đổi”, “không có em anh sẽ không thể sống được” … Nếu là bình thường, đao có kề bên cổ anh cũng không viết ra được những câu sến súa như vậy, nhưng hôm nay không giống mọi khi, chỉ cần có thể giữ Tiểu Băng ở lại, có phải viết những câu sến súa đó anh cũng viết được, vả lại những lời đó đều xuất phát từ tận đáy lòng, sến chỗ nào chứ?
Anh lại xuống núi. Trời đã ngả về tối, mặt trời đã nấp phía sau ngọn núi, chỉ còn sót lại một vệt tà dương, nhuốm lên nơi chân trời xa xôi kia một màu đỏ quạch như máu. Anh không biết vì sao, chỉ cảm thấy đây là một điềm xấu, đoạn bắt đầu vừa chạy vừa gọi, cả núi chỉ nghe thấy giọng nói của anh: “Tiểu Băng… Tiểu Băng…”
Đàm Duy lảo đảo lết xuống giữa màn đêm đen đặc, vừa đi vừa gọi tên Tiểu băng, cổ họng gần như khản đặc nhưng anh vẫn kiên trì kêu gào, anh biết nếu Tiểu Băng ở ngọn núi này, nhất định đang rất sợ hãi. Nếu cô ấy có thể nghe thấy tiếng gọi của anh, sẽ biết không phải chỉ có một mình cô ấy ở chốn này.
Anh cứ đi mãi, đến khi nhìn thấy những ánh đèn hắt ra từ quán trọ, các tiệm cơm dưới chân núi mới thôi gọi tên cô, xe về thành phố đã hết từ lâu, anh quyết định gọi điện thoại cho bạn bè, người thân trước, nếu Tiểu Băng không ở chỗ họ, chứng tỏ cô ấy vẫn ở quanh núi này, lúc đó anh sẽ bỏ tiền thuê người vào núi đi tìm cùng anh.
Nghĩ đến đây, cả người anh đột nhiên run cầm cập.
Anh chạy khắp nơi tìm chỗ có thể gọi điện thoại, loay hoay cả buổi mới bắt được tín hiệu di động ở một nơi đồng không mông quạnh. Anh gọi điện thoại về nhà mình trước tiên, hy vọng Tiểu Băng đã trở về nhà, nhưng không có ai nhận điện thoại.
Anh lại gọi điện cho ba mẹ hai bên nhưng họ đều nói Tiểu Băng không ở nhà, sau đó còn tóm lấy anh hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Anh trả lời lấy lệ đôi câu, nói là không thể gọi điện thoại quá lâu được, sợ hết pin, rồi ngắt điện thoại.
Tạ Di Vũ tỏ ra giàu kinh nghiệm , lên tiếng khuyên nhủ: “Cậu đừng cuống, cứ làm từng bước một, anh cho cậu số của ba anh, cậu gọi thử xem, nếu vẫn không liên lạc được tì cậu gọi điện đến nhà ba anh, nếu vẫn không liên lạc được nữa thì báo lại cho anh ngay, anh cử người đi tìm giúp cậu.”
Anh vội cảm ơn Tạ Di Vũ rồi bắt đầu gọi điện vào số di động của ba Tạ Di Hồng, nhưng hình như điện thoại tắt máy. Anh đành phải gọi điện đến nhà ba của cô. Ba Tạ Di Hồng vừa nghe điện thoại, anh liền vội vàng hỏi Tạ Di Hồng đi đâu.
Ông Tạ nói: “Con bé nói lên núi tìm một người bạn, buổi chiều đã đi rồi, đến bây giờ vẫn chưa có tin tức gì, di động cũng không gọi được, chúng tôi cũng đang lo đây.”
Anh nói: “Chấu cũng đang ở ngọn núi đó, để cháu đi tìm họ.”
Anh cúp điện thoại, bắt đầu ấn số di động của ông Tạ, bởi vì chiếc điện thoại mà Tạ Di Hồng mượn là của ông ấy, nếu cô không ở trên núi thì chắc hẳn anh có thể liên lạc được. Anh nghĩ đến hai người phụ nữ đang lang thang trên núi, sống lưng lạnh run.
Anh gọi hai lần nhưng đều không được đang định gọi lại lần nữa thì điện thoại của anh đổ chuông. Anh vội vàng nghe máy, vừa a lô một tiếng đã nghe thấy giọng nói của Tạ Di Hồng: “Cậu làm cái quỷ gì thế? Điện thoại cũng không nghe, tôi đã gọi bao nhiêu cuộc rồi đây này.”
Anh nghe khẩu khí của cô, biết là cô không gặp nguy hiểm gì, bây giờ dù họ có mắng anh đi chăng nữa, anh vẫn thấy thân thương vô cùng. “Xin lỗi cậu, có thể là do tín hiệu không tốt.” Anh run sợ hỏi: “Cậu… tìm thấy Tiểu Băng rồi à?”
“Tìm thấy rồi, hai bọn tôi đợi cậu cả buổi rồi đấy.”
Rốt cuộc anh cũng yên tâm, cảm giác chân cẳng mềm nhũn, hai mắt ươn ướt, run rẩy hỏi tiếp: “Cô ấy… vẫn ổn chứ?”
“Con bé không sao hết, chỉ lo cho cậu thôi… Cậu lên núi một chuyến, sao phải mất nhiều thời gian thế hả?”
“Tôi nào có lên núi một chuyến? Lên lên xuống xuống biết bao nhiêu bận rồi… Hai người giờ đang ở đâu?”
Tạ Di Hồng nói tên một tiệm cơm nhỏ rồi chuyển điện thoại cho Tiểu Băng. Anh vừa nghe thấy giọng nói của Tiểu Băng, nghẹn ngào không nói nên lời, miễn cưỡng “a lô” một tiếng rồi không nói nữa.
Tiểu Băng không ngừng hỏi: “Anh không sao chứ? Anh không sao chứ?”
“Anh… không sao… Còn em?”
“Em… không sao… Buổi chiều em đã xuống núi rồi, vừa xuống núi thì nhận được điện thoại của Di Hồng, kể là anh lên núi tìm em, em vẫn luôn đợi ở dưới này…”
“Em thông minh lắm, không chạy lên núi nữa…” Anh vừa nghe điện thoại vừa đi đến tiệm cơm đó, đi được một đoạn, tín hiệu lại mất, anh dứt khoát cúp điện thoại, bắt đầu rảo bước. Đến khi anh chạy đến trước cửa tiệm cơm, nhìn thấy Tiểu Băng và Tạ Di Hồng đứng ở đó chờ anh, anh liền chạy đến, cũng chẳng thèm để ý đến Tạ Di Hồng đang ở bên cạnh, kéo Tiểu Băng ôm vào lòng, miệng thầm thì.” Em hại chết người ta rồi… Em… chạy lung tung khắp nơi… làm anh lo muốn chết!”
“Là anh hại chết người thì có… Không phải vì anh nên em mới chạy tới đây sao?”
Hai người vừa ôm vừa hôn nhau, nước mắt d