Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.
nh tật thế này, ngăn không được. Mẹ chẳng phải đã gọi điện ngay cho con đấy thôi? Đầu tiên là gọi đến trường con thì con đã lên lớp rồi, mãi bây giờ mới tìm được con.”
Anh sốt ruột hỏi: “Cô ấy nói cô ấy về đi làm ạ?”
“Con bé nói thế nhưng mẹ thấy bộ dạng con bé cũng không giống người đi làm, mắt thì khóc đỏ hoe nên mẹ lo lắm.”
“Trời ạ, sao mẹ lại có thể để cô ấy đi cơ chứ…” Anh nói xong câu này lại thấy hối hận vô cùng. Anh biết không nên trách mẹ mình, chỉ tại bản thân anh, vì sao không nghĩ ra Tiểu Băng sẽ như vậy? Có lẽ trong mắt anh, chuyện này phải đến hôm nay gặp cô Lam mới có thể biết được kết quả nhưng trong mắt Tiểu Băng thì đó đã là chuyện chắc chắn nhu đinh đóng cột rồi. Lẽ nào Tiểu Băng nói xa anh tức là tìm đến… cái chết? Tuy anh không tin Tiểu Băng sẽ nóng nảy như thế, không đợi anh hỏi rõ ngọn ngành đã lựa chọn hành động cực đoan ấy, những cô không màng mọi chuyện kể hết cho mẹ anh, chứng tỏ cô cho rằng cuộc hôn nhân của họ đã đi đến hồi kết.
Anh không biết Tiểu Băng hiện giờ sẽ đi đâu, chỉ có thể gọi điện thoại cho cô hết lần này đến lần khác, nhưng không gọi được. Anh gọi đến cơ quan của cô, gọi đến khách hàng và những người cô quen, họ đều nói cô không có ở đó. Anh buộc phải gọi cho ba mẹ vợ, Tạ Di Hồng, Thường Thắng và tất cả nhũng người anh biết có dây liên hệ với Tiểu Băng, nhắn với họ nếu gặp cô thì bảo cô gọi điện cho anh, bảo cô hãy trở về.
Những người nhận điện thoại đều kinh ngạc, hỏi anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh muốn nói không có chuyện gì cả, lại sợ mọi người không tin, đành nói dối là hôm qua hai vợ chồng cãi nhau, Tiểu Băng giận dỗi nên hôm nay tắt máy không đếm xỉa gì đến anh, còn người thì không biết đi đâu.
Ba mẹ vợ của anh nghe thấy thì lo lắng vô cùng, truy hỏi anh vì sao lại cãi nhau. Anh nhận ra Tiểu Băng vẫn chưa nói chuyện đứa bé với ba mẹ vợ, nên cũng không muốn nói ra, chỉ bảo tự mình đi tìm, khuyên họ đừng quá lo lắng.
“Làm sao chúng tôi có thể không lo được?” Mẹ vợ sốt ruột lên tiếng. “Hai đứa làm sao vậy hả? Bình thường vẫn tốt cơ mà, sao vừa cãi nhau đã nghiêm trọng như thế?’
“Có lẽ là con lo quá thôi, bình thường cô ấy đi gặp khách hàng cũng thường tắt di động, chắc là… không có chuyện gì xảy ra đâu.”
“Con liên lạc với nó liên tục nhé, có tin tức gì thì lập tức báo cho ba mẹ biết.”
Tạ Di Hồng vừa nghe tin liền chạy đến. “Bình thường con bé thích đi đâu nhất? Tôi với cậu cùng đi tìm.”
“Tôi cũng không biết cô ấy thích đi đâu nữa, thường thì cô ấy tan làm là trở về nhà… bình thường cũng không hay đi đâu… Cậu có biết chỗ cô ấy thích đến không?”
“Tôi cũng không rõ, con bé luôn ở với cậu mà, hai người thường thích đến đâu?”
“Ngày thường đều ở nhà, cuối tuần đến thăm ba mẹ hai bên… ngay cả công viên cũng ít khi tới.”
Tạ Di Hồng đột nhiên hoảng sợ kêu lên: “Lẽ nào… con bé đến… nhà cô Lam?”
“Cô ấy đến đó làm gì? Tôi muốn cô ấy đi cũng nhưng cô ấy không chịu.”
Tạ Di Hồng nhìn chằm chằm vào anh, nhìn đến mức làm anh nổi da gà. Hai người có thể cùng nghĩ đến một vấn đề, chỉ là không dám nói ra. Anh cầm điện tohaij lên, nhanh chóng gọi đến chỗ cô Lam, hỏi Tiểu Băng có ở đó không.
Cô Lam đáp: “Không có, giấy bảo hiểm của tôi đã ký rồi, phí bảo hiển cũng nộp rồi, cô ấy còn đến chỗ tôi làm gì?”
Anh quanh co mấy câu rồi cúp điện thoại.
Tạ Di Hồng hỏi: “Con bé không đến chỗ cô Lam à? Liệu nó có chạy đến nhà trẻ không?”
“Cô ấy đến nhà trẻ làm gì chứ?”
“Con bé từng nói với tôi, Duy Duy học lớp lá trường mầm non trực thuộc Đại học C, liệu nó… có chạy đến bắt cóc con gái cậu không?”
“Cô ấy bắt… Duy Duy để làm gì?”
“Tôi không biết… chẳng phải tôi… đang tính đến tất cả các khả năng sao?”
Anh rất khó có thể tin Tiểu Băng sẽ làm chuyện làm tổn thương đến người khác, điều anh lo lắng là Tiểu Băng tự làm tổn thương chính mình. Nhưng việc ập lênn đầu, anh cũng không dám vỗ ngực cam đoan, có lẽ Tạ Di Hồng hiểu rõ Tiểu Băng hơn cả anh, chung quy họ đều là phụ nữ, mà Tiểu Băng cũng từng nó cô ấy muốn dắt Duy Duy theo cả đời. Anh nói: “Thế thì tôi đến vườn trẻ Đại học C ngay đây.”
“Cậu gọi điện thoại không được hả?”
Anh cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn không hoạt động, mơ hồ lên tiếng: “Tôi không biết số điện thoại ở đó…”
“Gọi vào tổng đài Đại học C, bảo họ chuyển máy.”
Anh nhờ tổng đài Đại học C giúp kết nối với vườn trẻ, chuyển máy một hồi mới đến được với cô giáo của Duy Duy, anh giải thích một lúc mới trình bày rõ đại ý của mình. Cô giáo tức giận thốt lên: “Thật không hiểu nổi, làm sao chúng tôi lại để một người lạ vào đón cháu được cơ chứ?
Anh cảm thấy yên tâm hơn hẳn, cảm ơn cô giáo rồi cúp máy, ngơ ngác nhìn Tạ Di Hồng.
Tạ Di Hồng cũng tỏ ra mơ hồ, chỉ biết hối hận: “Tôi không nên nói chuyện này cho cậu, bây giờ thành ra như vậy…”
“Đây không phải là lỗi của cậu, có trách thì phải trách tôi…”
“Bây giờ trách ai không quan trọng nữa, phải nhanh chóng nghĩ cách thôi… Cậu mau nghĩ đi, đừng có đứng đực ra đấy nữa… Tôi cảm thấy bình thường cậu cũng rất thông minh, sao đến lúc quan trọng… lại v