Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.
ho nhỏ mà anh đã tặng Tiểu Băng trước kia, có mấy cái à mua ở những sạp hàng bên đường hồi lên núi lần đó, có dây chuyền hạt châu gỗ, có vòng tay bằng đá mang tiếng là ngọc bích, có khuyên tai làm từ đậu tương tư, còn có mấy tấm ảnh, đồ trang sức nhỏ, thậm chí còn có một chiếc bát gỗ nho nhỏ… Chính anh cũng không nhớ cái nào mua ở đâu, có thể có cái anh mua tặng Tiểu băng lúc đi dự hội nghị, chỉ nhớ lúc anh đưa cho Tiểu Băng chiếc bát gỗ đó, cô nói phải giữ lại để sau này cho con làm bát ăn cơm, sẽ không bị vỡ.
Anh ngắm nghía hết một lượt. Tạ Di Hồng cũng cầm chiếc hộp xem một lượt, vừa xem vừa nói: “Các cậu lãng mạn quá… Những thứ này sao nỡ vứt đi được? Muốn vứt chẳng thà đưa cho tôi còn hơn.”
Trở lại thành phố, bốn người cũng đến một tiệm cơm dùng bữa, sau đó bác tài đưa Tạ Di Hồng về nhà rồi mới đưa hai người về. Lúc anh trả tiền xe, bác tài nói Tạ Di Hồng đã trả rồi, là xe thuê, trả tiền theo ngày. Bác tài đùa mấy câu với bọn họ rồi lái xe đi mất.
Hai vợ chồng trở về nhà, anh nhìn em cười, em nhìn anh cười, vui vẻ tựa như tìm được báu vật đã mất. Tiểu Băng nói: “Anh đừng bao giờ phát điên đi tìm em khắp nơi như thế nữa nhé, em sẽ không… tự sát đâu…”
“Ai mà biết được? Cứ coi như em không tự sát đi, nhưng em lại chạy đến ngọn núi đó… bị hổ ăn thịt thì phải làm sao? Bị mấy gã… hòa thượng… làm hại thì phải làm thế nào?”
“Em không ngờ hôm nay trên núi lại thanh tịnh như vậy, em còn tưởng… sẽ giống như lần trước…” Tiểu Băng nhìn anh dịu dàng đến vô cùng: “Chúng mình đi tắm rồi đi ngủ nhé.”
Hai người chạy vào phong tắm rửa, vừa tắm xong anh liền ôm Tiểu Băng lên rồi đi vào phòng ngủ. Hai người ân ái quấn quýt lấy nhau, Tiểu Băng vừa làm vừa nói: “Chúng mình cũng sinh một đứa con nhé? Chúng mình cũng sinh một đứa nhé…”
“Được, sinh một đứa con rồi em sẽ không… chạy linh tinh nữa…”
Ân ái xong, Tiểu Băng lập tức chèn một chiếc gối dưới thân, nói là làm như vậy sẽ dễ hoài thai, sau đó giống như làm xiếc, giơ hai cân lên cao dựa vào tường. Anh thấy Tiểu Băng nghiêm túc, vừa thương vừa yêu, thúc giục cô: “Chắc là đủ thời gian rồi nhỉ? Có thể thả xuống được rồi đấy. Giơ cao như vậy không mệt à em? Một lần không được thì làm lại, không cần phải nôn nóng.”
Tiểu Băng đùa: “Em không thể làm người đang trong phúc không biết phúc được, anh xe, Di hồng với cô Lam đó, muốn lấy thứ đó của anh bao nhiêu?”
Anh nghe xong câu này, lại có phần bất an, lo Tiểu Băng vẫn tự sao bì với hai người này. Đối với Tạ Di Hồng, anh có thể nói chỉ là tự Tiểu Băng nghĩ ngợi vẩn vơ, nhưng đối với cô Lam, anh không có cách nào biện bạch, bởi vì anh cũng không biết rốt cuộc cô Lam có chuyện gì. Nghĩ đến ngày mai phải đối diện với vô Lam và Duy Duy, đầu anh vẫn đau như búa bổ. Nhưng Tiểu Băng không xảy ra chuyện gì đã khiến anh thỏa mãn lắm rồi.
Chuyện của ngày mai, hãy để ngày mai lo.
Sáng hôm sau tỉnh lại, Đàm Duy cảm thấy ê ẩm cả người. Tiểu băng cũng kêu lên: “Mệt chết mất, mệt chết mất! hôm nay chẳng muốn đi làm chút nào.” Tiểu Băng không đi làm cũng không sao, chỉ là thiếu một, hai hợp đồng thôi, nhưng anh không đi làm thì không được, gấp như vậy tìm đâu ra người dạy thay đây? Vì thế anh vẫn phải kiên quyết thức dậy, ăn qua loa xong liền đi làm.
Sau tiết học buổi sáng, anh gọi điện cho cô giáo Lam, vì Tiểu Băng dặn anh hôm nay nhất định phải đi hỏi cô ấy. Cô Lam vừa nhận ra là anh, liền nói: “Vẫn là chuyện hôm qau sao? Thế thì để tối đi.”
Buổi trưa anh trở về nhà, kể lại chuyện này cho Tiểu băng. Tiểu Băng hỏi: “Anh có xúc động không?”
“Xúc động gì?”
“Sắp găoj được con gái, sắp được làm cha rồi.”
Không hiểu sao lúc này anh rất nhớ con bé, muốn mỗi ngày trở về nhà, mua ít đồ chơi, đồ ăn trên đường, sau đó gõ cửa, ngay tức thì có một đứa trẻ bay ra cướp món quà trên tay anh, nhưng anh lại giơ món quà đó lên thật cao, nhất định muốn con bé phải hôn chỏm râu lởm chởm của anh một cái mới đưa cho nó.
Anh nhớ lại, dường như đây chính là những kỷ niệm anh trải qua hồi còn nhỏ, nhưng khi ấy anh chính là đứa bé ngày ngày đợi bên cửa, còn ba anh mới là người cha có chỏm râu đó. Bây giờ đến lượt anh làm người cha với chỏm râu lởm chởm, thật khiến anh cảm thán đời người như giấc mộng, tháng năm như cát bụi, mới sơ ý một chút mà mấy chục năm đã trôi qua, chính mình cũng đã đến tuổi làm cha, có lẽ không chỉ đến tuoir mà đã làm cha được mấy năm rồi. Anh nhớ lại ngày bé, một lòng kính trọng ba mình, cảm thấy ông bách chiến bách thắng, không có gì không làm được. Lúc đó anh cảm thấy hai chứ “anh hùng” sinh ra chỉ dành cho ba, ba là anh hùng, anh hùng là ba.
Trong ấn tượng của anh, trẻ con mà không có cha đều rất đáng thương, lại nghĩ tới Duy Duy không có cha, trong lòng rất khó chịu. Anh muốn mỗi tháng gửi cho Duy Duy một ít tiền sinh hoạt phí, lại hận không thể ngày ngày canh giữ trên con đường Duy Duy đi học, bảo vệ con bé không bị người khác bắt nạt.
Anh vừa đi vừa nghĩ miên man, đến trước cửa nhà cô Lam lúc nào chẳng hay, thấy nhà