XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341733

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.

nhà đều được lắp cửa thoát hiểm bằng sắt, anh lo lắng nghĩ, lẽ nào an ninh ở đây không tốt, nếu không phải lắp cửa sắt làm gì?
Anh đột nhiên ý thức được một điều, lúc này hai mẹ con họ đã trở thành một trách nhiệm trong tim anh, anh đã có khát vọng bảo vệ họ, nhìn một cánh cửa an toàn cũng dâng trào cảm xúc, lo lắng khôn nguôi, như thế làm sao được?
Anh đứng một lúc mới gõ cửa, tim đập thình thịch, chỉ sợ mình sẽ đỏ mặt thất lễ. Cô Lam ra mở cửa, thấy là anh liền mở cửa an toàn ra, nhiệt tình mời anh vào trong. Anh lấy món quà ra đặt lên chiếc bàn trong phòng khách, cô Lam cũng không khách sáo, mời anh ngồi rồi đi pha trà.
Anh ngồi đó, quan sát xuong quanh, thấy căn phòng sửa sang rất ổn, chắc chắn hơn nhiều so với cái lồng chim của anh. Trên sàn trải thảm, trên cửa sổ là chiếc rèm lớn chạm đất, đồ gia dụng trong nhà cũng rất nhiều, có cả sofa bằng da, đèn treo hình nhành hoa, trên tường treo một bức tranh sơn dầu phương Tây… suy cho cùng cô cũng từng ra nước ngoài mấy năm.
Cô Lam bưng trà tới đưa cho anh, anh nhận lấy, bồn chồn hỏi: “Con gái cô đâu rồi ạ?”
“Con bé đang ở trong phòng nó…” Cô Lam quay về phía một căn phòng, đoạn cất tiếng gọi: “Vi Vi, mau ra đây xem, chú mang cho con bao nhiêu quà này.”
Bây giờ anh mới phát hiện ra hai tiếng “Duy Duy” của cô Lam phát âm khác với những người khác, giống như “Vi Vi” trong tiếng Anh. Cô bé ở trong phòng phụng phịu trả lời: “Con đang vẽ tranh, mẹ bảo chú mang quà vào cho con đi.”
Cô Lam ngại ngùng cười một cái: “Đúng là chiều quá sinh hư rồi.”
Anh đứng dậy, nói: “Không sao ạ, em nag đồ vào cho con bé…” Anh cầm kẹo kéo, đến trước cửa phòng của Vi Vi, gõ gõ lên cửa.
Cô nhóc kêu giòn rụm: “Come in, please!”
Anh hễ nghe thấy tiếng Anh, chân tay liền luốn cuống, không biết phải trả lời như thế nào, cũng không dám đi vào, tực như trên cửa dán mẩu giấy: “Anh ngữ trọng địa, người Hán chớ vào.” Anh dốc hết can đảm đẩy cửa ra, đứng ở đó ngóng vào, nhìn căn phòng trẻ em được bày trí rất đẹp, trên tường dán giấy hoa, trong phòng đặt một chiếc piano, còn có rất nhiều đồ chơi. Vi Vi đang ngồi vẽ trước bàn, thấy anh bước vào, không thèm ngẩng lên, chỉ hỏi: “Chú có biết nói tiếng Anh không?”
“Chú không biết.”
Vi Vi độ lượng nói: “Không biết cũng không sao, con có thể cùng chú nói tiếng Trung.” Sau đó cô bé chẳng nói gì nữa, chỉ vùi đầu vào vẽ.
Anh đứng đó một lúc rồi lên tiếng. “Xem chú mang gì cho con này! Kẹo kéo…”
Mấy chữ “kẹo kéo” quả là rất linh, Vi Vi thoáng cái đã ném hết bít vẽ sang một bên, chạy đến cướp kẹo kéo trên tay anh. Anh đưa kẹo lên thật cao nhưng không dám yêu cầu “hôn một cái”, chỉ bảo: “Gọi một tiếng chú nào, chú sẽ đưa cho con.”
Vi Vi rất nghiêm túc gọi một tiếng: “Chú ơi…” Anh đưa kẹo kéo cho cô bé, cô bé lập tức cầm lấy trộn lên.
Anh nghe thấy cô Lam nói ở phía sau: “Con bé thích nhất thứ này, cậu càng vê bẩn, con bé càng muốn ăn… Chỉ sợ con bé ăn nhiều quá lại đau bụng mất…”
Anh vội vàng giải thích: “Không sao đâu, hồi em còn bé cũng hay ăn món này, chưa bao giờ bị đau bụng cả…” Anh nói xong câu này liền cảm thấy mình đã nói linh tinh, sao có vẻ giống như kéo mình và Vi vi lại cùng một chỗ như thế?
Cô Lam cười, nói: “Có lẽ trẻ con chính là như vậy, càng là việc người lớn không cho làm, chúng lại càng làm càng vui… Cậu đã ăn cơm chưa? Chắc là vẫn chưa ăn phải không? Cùng ăn đi… Có ngay bây giờ đây…”
Anh khách sáo từ chối: “Không được ạ, em phải về nhà bây giờ…”
Cô Lam cũng không cưỡng ép, chỉ tỏ ý có lỗi: “Mấy hôm nay con cô bảo mẫu nhà tôi kết hôn nên cô ấy về quê rồi, tôi lại hơi vụng về. Cậu cứ ngồi một lát, tôi còn nồi đun trên bếp…” Cô Lam nói xong liền quay vào phòng bếp nấu cơm.
Anh muốn đến phòng bếp giúp một tay, tiện thể hỏi về vấn đề đó, nhưng anh nghĩ chưa biết chừng Vi Vi chính là được kết trái từ cái lần vào phòng bếp hỗ trợ trước kia, quyết định vẫn đừng nên đi đến đo, chỉ ngồi lại trong phòng trẻ em chơi với Vi Vi.
Cô nhóc khoe khoang: “Chú ơi, chú có muốn xem tranh của con vẽ không?”
“Muốn chứ, con có cho chú xem không?”
“Con cho chú xem… Con rất muốn cho chú xem…”
Vi Vi mang ra rất nhiều tranh, cho anh xem từng bức một, còn giải thích cho anh trên bức tranh vẽ đồ vật gì. Có một vài bức tranh, nếu Vi Vi không giải thích thì anh cũng không thể nhìn ra là đang vẽ gì, nhưng một khi đã giảng giải, anh lại cảm thấy đúng là có mấy phần giống thật, trí tưởng tượng của trả con quả là vô cùng vô tận. Có một bức tranh vẽ hai cô gái xinh đẹp đang mặc váy, nhìn thoáng qua có vẻ như là tuổi tác gần bằng nhau nhưng Vi Vi nói một người là con bé, còn một người là mẹ.
Anh lặng lẽ nói: “Thế còn ba đâu rồi? Ba con ở đâu vậy?”
Vi Vi tự hào nói: “Ba con đang ở Mỹ, mẹ con dạy con nói tiếng Anh, khi nào con đến Mỹ là có thể nói tiếng Anh với các bạn bên đó.”
Anh hỏi: “Ba con ở Mỹ… làm gì?”
“Ba con là giáo sư.”
“Thế con… khi nào thì đi Mỹ?”
Nào biết Vi Vi vừa nghe câu hỏi này liền chạy ra khỏi phòng, dọa anh sợ hết hồn, tưởng là đụng phải tai vạ, vộ vàng chạy theo sau