Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341731

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.

, phát hiện Vi Vi chạy vào phòng bếp, đang hỏi cô Lam: “Mẹ ơi, chũng ta khi nào thì đi Mỹ ạ?”
Anh sợ cô Lam sẽ oán trách anh vì đã hỏi vẫn đề làm tổn thương trẻ con này, nhưng Vi Vi lại mau chóng phấn khởi chạy đến nói với anh: “Đợi mẹ con hướng dẫn các anh chị tiến sĩ của mẹ tốt nghiệp đi Mỹ ạ…” Sau đó rất tự hào khoe: “Mẹ con là giáo sư hướng dẫn tiến sĩ, các bạn trên lớp, mẹ của các bạn ấy đều không phải là giáo sư… Mẹ của Tiểu Long còn là học sinh của mẹ con nữa cơ. Ba của Manh Manh cũng là học sinh của mẹ con.”
Cô Lam ở phòng bếp nghe được liền bật cười ha ha, bước ra giải thích với anh: “có mấy đứa trẻ hay chê cười mẹ con bé quá già, kêu là bà của nó, tôi liền dạy nó tự AQ như vậy, tránh tổn thương lòng tự tôn của nó.”
Anh nhân cơ hội hỏi: “Ba của Vi Vi đang ở Mỹ, thế hai người còn không mau… sang bên đó đoàn tụ với ông ấy ư?”
“Phải đi, phải đi chứ!” Cô Lam nói với con gái: “Vi Vi, vào phòng đi con, mẹ có chuyện muốn nói với chú.”
Vi Vi phụng phụ vào phòng, còn dặn dò anh: “Chú ơi, chú nhớ đến nghe con chơi đàn piano nhé, con biểu diễn cho chú nghe.”
Đợi Vi Vi vào phòng xong, cô Lam mới giải thích: “Thật ra ba con bé không ở Mỹ… Tôi không biết… ba con bé đang ở đâu… bởi vì tôi cũng không biết ba con bé… là ai…”
Anh cảm thấy nếu không hỏi tiếp thì sẽ không còn cơ hội nào khác nữa, liền đỏ mặt, lắp bắp lên tiếng: “Cô giáo, em hỏi một chuyện này… nếu cô cảm thấy… không thỏa đáng… thì coi như em… chưa từng nói…”
“Cậu muốn hỏi Vi Vi liệu có phải là con của cậu không phải không?”
Anh thật sự cảm động đến rơi nước mắt, nếu cô Lam không nói ra câu này, anh cũng không biết mình có can đảm để nói ra câu ấy hay không. Anh đáp: “Đúng vậy, đúng vậy! Hôm nay em đến đây là để hỏi về điều này…”
“Nói thật lòng, tôi cũng không biết có phải không… Tôi cũng muốn tìm hiểu rõ ba của Vi Vi rốt cuộc là ai. Không phải tôi muốn tìm người để chịu trách nhiệm, tôi vốn cũng không cần ba của Vi Vi đến chịu trách nhiệm, cậu xem, một mình tôi nuôi nấng nói không phải vẫn rất tốt sao? Không chỉ có vậy, tôi đã nói với con bé rằng ba của nó đang ở Mỹ, vì thế tôi nhất định sẽ làm được điều này, chắc chắn sẽ tìm cho con bé một người cha tốt ở đất Mỹ. Chỉ có điều con người tôi đã được công tác nghiên cứu khoa học nuôi dưỡng thành thói quen luôn truy tìm căn nguyên vấn đề, không biết cha đẻ của Vi Vi là ai, trong lòng lúc nào cũng có một nỗi băn khoăn không thể buông xuôi…”
“Nếu thế… nếu thế… em… cũng như vậy…” Anh cảm thấy khi cô Lam nói đến việc tìm cho Vi Vi một người cha ở Mỹ, không giống như đang nói chuyện yêu đương hay hôn nhân, mà giống như đang đấu thầu, đem tất cả phương án dự thảo và có tính khả thi ra chứng minh ổn thỏa xong mới nói ra câu đó.
Cô Lam nói: “Tôi vẫn luôn muốn hỏi cậu chuyện này, nhưng lại sợ sẽ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng cậu, hôm nay cậu tự tìm đến đây, đúng là quá tốt. Vi Vi nhà tôi có nhóm máu AB, còn tôi nhóm máu B, vì thế bao của con bé chỉ có thể là nhóm máu AB hoặc nhòm máu A, cậu là… nhóm máu gì?” Cô Lam nói xong liền tìm một tấm phim plastic. “Đây là phiếu thông tin của Vi Vi =, hiện nay trong nhà trẻ của các trường đều làm loại phiếu này để trẻ em mang trên người, ngộ nhỡ đứa trẻ có bị ốm hay lạc đường thì còn có thể dùng được.”
Anh nhận lấy rồi xem một lát, nhận ra cái tên trên đó là “Lam Vi Vi” chứ không phải là “Lam Duy Duy”, nhóm máu là AB. Anh trả lời: “Em là nhóm náu B…”
“Thế thì không thể là của cậu rồi…”
Anh không biết rốt cuộc trong lòng có cảm giác gì, tựa như vừa trút được gánh nặng, lại tựa như mất mát, thất vọng. Anh cũng không biết trong lòng cô Lam có cảm giác gì, từ vẻ mặt cô không nhìn ra được đáp án, nhưng cô Lam dường như ngay lập tức mất đi hứng thú với anh, rất khách khí nói: “Hôm nay ở lại đây ăn cơm chứ? Tôi đã nấu cơm xong rồi.”
Anh cảm thấy đây như là hạ lệnh đuổi khách, liền biết điều đáp: “Không được, không được! Em phải về, vợ em… vẫn đang đợi em ở nhà…”
“Thế thì tôi không giữ cậu nữa, có thời gian thì đưa vợ cậu cũng đến chơi.”
Lúc anh cáo từ bước ra ngoài, Vi Vi còn đuổi theo anh hỏi: “Chú ơi, chú đã nói chú sẽ nghe con đàn cơ mà?”
Anh xin lỗi Vi Vi: “Chú có việc mất rồi, lần sau chú sẽ đến nghe con đàn nhé.”
“Lần sau là khi nào ạ?”
Cô Lam thay anh trả lời: “Lần sau chính là rất nhanh, ngay lập tức, soon, ok? Ngoan nào, vào nhà thôi, hai mẹ con mình ăn cơm.”






Suốt quãng đường về, Đàm Duy nhẹ nhõm cả người, nếu nói lúc mới biết mình không phải là cha ruột của Vi Vi còn có chút cảm giác hụt hẫng thì lúc này đi dạo ở ngoài, được hít thở khí trời, đầu óc trở nên thanh sảng, có thể lĩnh hội được ý nghĩa sâu sắc của sự việc, tin tức này đã trở thành tin tức cực kì đáng mừng, trong nháy mắt anh đã rũ bỏ được cảm giác hụt hẫng kia, trong lòng chỉ còn lại niềm vui và sự hưng phấn.
Điều kỳ lạ à, khi anh biết được mình không phải là cha đẻ của Vi Vi, anh không còn cảm thấy tội nghiệp cho con bé nữa, cũng không cho rằng cô Lam phải chịu bất hạnh, ng