Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.
thể nói là cuộc sống hết sức mỹ mãn, nghe nói bà ấy cho nghiên cứu chế tạo sản phẩm và công nghệ mới cho một số nhà máy, tiền kiếm được không ít, hai mẹ con họ sống trong sung sướng, còn cần cậu quấn chân làm gì?”
Anh sợ Tiểu Băng lại vịn vào lời của Tạ Di Hồng, vội nói: “Những điều hai người nói tôi đều hiểu, nhưng tôi cảm thấy cô ấy không nói dối, bởi vì tôi còn chưa nói cho cô ấy biết nhóm máu của mình, cô ấy đã nói nhóm máu của mình và Vi Vi rồi…”
Tiểu Băng ngẫm nghĩ, lại nói: “Rất có thể bà ta đã đánh cược về điểm này, bởi vì chắc chắn bà ta biết được nhóm máu B là nhóm máu phổ biến nhất ở Trung Quốc, còn có giới tính và đặc điểm của anh nữa, bà ta có thể đoán được tám, chín phần nhóm máu của anh là gì… Nếu bà ta cược trúng, vậy mọi chuyện sẽ được giải quyết, nếu cược sai, ví dụ như anh vừa hay lại A hoặc AB, bà ta cũng nhất định có cách ứng phó… Dù thế nào người làm mẹ cũng có nhiều ưu thế hơn, ít nhất bà ta cũng biết đứa trẻ có phải con mình hay không, còn đám đàn ông các anh thì chỉ có thể từ từ ngồi đoán thôi.”
Ba người cùng lặng thinh, sau đó Đàm Duy hỏi: “Vậy hai người nói phải làm sao bây giờ?”
Tiểu Băng ngang ngạnh nói: “Ngày mai anh đi tìm bà ta lần nữa đi, nói là anh nhầm, nhóm máu của anh không phải B mà là AB cơ, xem bà ta nói kiểu gì.”
Anh không đồng ý: “Sao có thể mặt dày vậy được? Chẳng lẽ có người ngay đến chính nhóm máu của mình còn không biết hay sao?”
“Vì sao không thể chứ? Người Trung Quốc có mấy người biết được nhóm máu của mình đâu? Không truyền máu, không phẫu thuật, ai lại rỗi hơi đi xét nghiệm máu làm gì?”
Tạ Di Hồng can ngăn: “Tớ thấy vẫn thôi đi thì hơn, tớ nghĩ hai người bắt đầu chuyện bé xé ra to rồi đấy. Cô Lam kia vốn không có ý muốn cha con nhận mặt, người ta cũng đang sống tốt, các cậu chạy tới bắt quàng làm họ để làm gì?”
Tiểu Băng nói: “Không cần biết người mẹ có muốn cha con nhận mặt hay không, người làm cha cũng có quyền… được nhận mặt chứ?”
Tạ Di Hồng phản bác: “Cái gì mà quyền lợi với chả không quyền lợi chứ, ở đâu viết người cha có quyền được nhận mặt nào? Hiến pháp quy định à? Hay luật Hình sự? Hay là luận Hôn nhân? Nên hay không nên biết cũng phải xem đối với đứa trẻ có tốt hay không. Nếu tốt cho nó thì để nó biết, còn nếu khôn để bó biết thì có tích sự gì? Nếu thật lòng thương yêu con trẻ, nên đứng từ góc độ của đứa bé mà suy nghĩ chứ? Đứa bé tên Vi Vi đó tin rằng ba nó đang làm giáo sư tại Mỹ nên cực kì hãnh diện, bọn nhóc cùng lớp chắc chắn cũng rất ngưỡng mộ con bé, tội tình gì mà phải phá hỏng giấc mơ đẹp đẽ của con bé? Để người khác biết được nó là kết quả từ một cuộc tình một đêm của mẹ nó thì vinh quang lắm chắc?”
Tiểu Băng dường như đã bị Tạ Di Hồng áp đảo, lí nhí nói: “Tớ cũng không có ý muốn phá hỏng giấc mơ của Vi Vi, tớ chỉ cảm thấy… nếu chuyện này cứ như vậy mà kết thúc, Đàm Duy chắc chắn… sẽ không yên lòng…”
Tạ Di Hồng phì cười một tiếng: “Cái gì mà Đàm Duy không yên lòng, có mà cậu không yên lòng thì có. Lúc cậu ta mới về nhà, vốn không hề nghĩ đến vấn đề cô Lam nói dối, là cậu cứ lồng lên bới móc khuyết điểm trong tư duy của cậu ta đó chứ.”
“Cứ coi như hôm nay tớ không bới ra, bản thân anh ấy một ngày nào đó sẽ nghĩ đến, vấn đề rõ rành rành như vậy, chẳng lẽ anh ấy lại nhìn không ra?”
Đàm Duy không biết mình trong tương lai có nghĩ đến chuyện ấy không, rất có thể anh sẽ không nghĩ đến, bởi vì anh không cho rằng cô Lam đang nói dối.
Kết quả vẫn là ý kiến của Tiểu Băng chiếm thế thượng phong, bởi vì Tạ Di Hồng dù sao cũng chỉ là người ngoài, dù cô có ý kiến gì thì một khi cô đi khỏi, chỉ còn lại hai người với nhau, khi ấy ý kiến hai bên sẽ là một chọi một, mà đã là một chọi một, chắc chắn Tiểu Băng nói sao thì sẽ là vậy.
Ngày hôm sau anh lại mặt dày gọi điện cho cô Lam, nói rằng cần gặp cô nói chuyện. Cô Lam vẫn câu nói muôn thuở: “Được rồi, vậy sáu giờ tối nhé!”
Buổi tối đến gặp cô Lam, anh dựa theo kế hoạch của Tiểu Băng nói rằng hôm qua anh đã nhầm lẫn về nhóm máu, không phải là nhóm B mà là AB.
Cô Lam cũng không trách anh cẩu thả, chỉ cười, đáp: “Đây ắt hẳn là mưu của vợ cậu đúng không?”
Anh giả vờ ngơ ngác: “Mưu gì cơ?”
“Ha ha, vợ cậu rất thông minh, rất ranh mãnh… Cẩn thận ra phết đấy nhỉ! Cô ấy thông minh như vậy, tôi thấy chỉ có cô ấy lừa cậu chứ cậu chẳng thể nào lừa được cô ấy đâu. Có phải cô ấy không tin tôi có nhóm máu B?”
“Cô ấy đâu có không tin…”
“Chắc chắn là không tin rồi. Tôi bảo vợ cậu thông minh, ý là nói tất cả những suy nghĩ của cô ấy đều rất có lý, nhưng không có nghĩa lần nào cũng chính xác. Về nhóm máu của tôi, tôi hoàn toàn có thể nói dối, nhưng cậu lại tiếng nhận lời tôi mà không hề suy xét thêm, vậy chứng tỏ cậu khá ấu trĩ, nhưng cũng chứng tỏ rằng cậu tin tưởng tôi, thấu hiểu tôi, biết được tôi không phải kẻ dối trá. Còn cô ấy lão luyện hơn cậu, biết rằng không nên dễ tin người, nhưng cũng có nghĩa là cô ấy không hề hiểu tôi.”
Cô Lam hết “nhưng” đi rồi “nhưng” lại, khiến anh cảm thấy rối rắm, hình như ý chính là đang khen ngợi anh và Tiểu Băng, không tr