Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
ách móc ai cả. Anh dựa theo lời Tiểu Băng mà nói: “Em đúng là nhóm AB thật… Hôm qua em… có chút nhầm lẫn.. Của chị em mới là B… nên em tưởng rằng mình đương nhiên cũng sẽ là nhóm B… sau đó hỏi lại ba mẹ… họ nói rằng nhóm máu của em là AB…”
“Nếu cậu có nhóm máu AB, vậy thì không thể loại trừ khả năng cậu là ba của Vi VI. Tôi thấy hay là thế này đi, cậu để lại cho tôi vài sợi tóc, tôi sẽ nhờ người giám định quan hệ huyết thống…”
“Ngay cả tóc cũng có thể… giám định được quan hệ huyết thống sao?”
“Để tóc lại là được rồi, vì tôi không có dụng cụ chích máu, cho nên dùng tóc đi. Tôi có người quen làm việc ở trường đại học, phòng thí nghiệm của họ có thể xét nghiệm AND.”
Anh nghĩ bụng, hóa ra còn cách này, có kết quả xét nghiệm AND rồi thì có thể giải quyết dứt điểm vấn đề, nếu không, đừng nói là Tiểu Băng, đến chính anh cũng bắt đầu hoài nghi hết điểm này rồi điểm khác.
Cô Lam cầm tới hai vật có hình dạng giống như lọ bảo quản, gọi Vi Vi đến, nhẹ nhàng hỏi: “Vi Vi, mẹ con mình cùng chơi một trò chơi nhé, cần có tóc của con, mẹ nhổ vài sợ được không?”
“Có đau không ạ?”
“Không đau đâu…”
Anh vội vàng ngăn lại: “Thôi thôi, đừng nhổ, sẽ làm con bé đau…”
“Không sao đâu, còn tốt hơn là chính máu.” Cô Lam vừa nói vừa lựa ra một sợi tóc, một tay đè lấy chân tóc, một tay khẽ nhổ, rồi cầm cho Vi Vi nhìn: “Con xem đi, không đau chút nào phải không?”
Vi Vi vui vẻ nói to: “Không đau, không đau, một chút cũng không đau, chơi vui quá!”
Cô Lam nhổ thêm vài sợi, để vào trong lọ bảo quản, đậy nắp lại, sau đó nói với anh: “Cậu thì chắc không cần tôi giúp nhỉ, cậu tự nhổ nhé, nhớ là một tay giữ chân tóc để không bị đứt hay đau…”
Vi Vi rất thích thú với trò này, luôn miệng nói: “Chú ơi, con muốn nhổ giúp cơ!”
Cô Lam muốn ngăn lại nhưng anh đã chìa phần đầu về phía Vi Vi: “Nào, con giúp chú nhổ nhé!”
Vi Vi đứng trước mặt anh, hai bàn tay nhỏ xoa tới xoa lui trên đầu anh muốn tìm sợ tóc nào to nhất, bàn tay mềm mại của cô bé nhẹ nhàng xoa xoa, cái miệng hồng chúm chím cứ bập bẹ nói lung tung, anh bỗng thấy trái tim như tan chảy, chỉ ước ao đấy chính là con gái mình, mỗi ngày đều được cùng bé chơi nhổ tóc, dù cho tóc trên đầu bị nhổ trụi cũng thấy đáng lắm.”
Vi Vi hỏi anh: “Chú ơi, nhổ sợi trắng hay là sợi đen đây?”
Cô Lam ngạc nhiên nói: “Chú đã có tóc bạc rồi sao? Để mẹ xem nào…” Cô Lam đi tới phía sau anh, vạch tóc anh xem, xót xa nói: “Trời ạ, đúng thật, còn trẻ thế này đã có tóc bạc rồi, hằng ngày cậu lo lắng chuyện gì vậy? Nhiều chuyện nên nhìn thoáng một chút.”
Hai mẹ con người trước người sau đứng cạnh anh, hai đôi tay xoa loạn trên đầu anh, trong lòng anh đột nhiên dâng trào một tình cảm khác thường, không tự chủ được nhắm mắt lại…
Chuyện ngày hôm đó, mỗi khi Đàm Duy nhớ đến là lại thấy lo sợ, anh biết bản thân tuyệt đối không chủ động chạm vào cô Lam, nhưng nếu lúc đó cô Lam đưa tay ra ôm anh, hoặc gọi anh đi vào phòng riêng, anh chắc chắn sẽ hồ đồ làm theo, có trời mới biết sẽ gây ra hậu quả gì.
Nếu để Tiểu Băng biết chuyện này thì anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, Tiểu Băng nhất định sẽ nói trong tâm tư anh đã yêu cô Lam mất rồi, nếu không sẽ không rơi vào trạng thái đó, nói không chừng Tiểu Băng còn lầm tưởng anh và cô Lam đã làm “chuyện đó” rồi, vì lương tâm bị cắn rứt nên mới phải tìm cách để xoa dịu bản thân. Nhưng như thế tuyệt đối là trách oan anh, anh không yêu cô Lam, cũng không có phản ứng sinh lý, càng không làm chuyện có lỗi với Tiểu Băng.
Nhưng mà ai sẽ tin đây? Đừng nói là Tiểu Băng sẽ không tin, đến cả anh cũng không tin chính mình. Bằng kinh nghiệm và trí tuệ của cô Lam, nhất định có thể nhìn ra được anh khi ấy đang ở trạng thái nào, chắc chắn biết mình có thể chẳng tốn công phủi bụi cũng “nắm” được anh, lần của bao nhiêu năm về trước cũng thế, chẳng phải cô chỉ cần liếc mắt cũng nhìn ra anh có phản ứng, còn có thể nhanh chóng, chuẩn xác “dắt mũi” anh vào phòng ngủ đó sao?
Anh quyết định sẽ không bao giờ đến nhà cô Lam nữa, dù có kết quả AND khẳng định anh là cha đẻ của Vi Vi thì anh cũng không đến, nếu cần trả tiền nuôi dưỡng gì đó, anh sẽ gửi thông qua ngân hàng hoặc bưu điện, tránh dính vào những phiền toái mới.
Kết quả xét nghiệm sau hai tuần mới có, lần này anh đi cùng Tiểu băng, anh kiên quyết nói nếu cô không đi cùng, anh cũng không đi.
Hai người sau khi được Tạ Di Hồng đả thông tư tưởng, tuy chưa hoàn toàn loại bỏ hết những hiềm nghi trong lòng nhưng cũng không còn muốn dây dưa với chuyện kia nữa. Đợi Tạ Di Hồng đi rồi, Tiểu Băng nói với anh: “Em cũng không muốn điều tra tiếp chuyện này nữa, không phải vì em tin tưởng kết quả xét nghiệm, cũng không phải em bị Di Hồng mắng mà phục, mà là em thật sự đã thông suốt rồi. Cô phải ruột thịt hay không, kỳ thực không quan trọng, mấu chốt là anh nhìn nhận chuyện này như thế nào. Nếu bà ấy đã không có chồng, cũng có thể tìm một người hợp lý, bà ấy muốn có con, cũng chẳng có gì sai trái, nếu là em, em cũng sẽ