Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
ại, thuật lại những lời của Diệp Tử Mi một lượt. Tiểu Băng trợn tròn hai mắt. “Cái gì cơ? Tám trăm? Hôm nay chỉ xem bệnh cho em một lát mà phải biếu tám trăm á? Anh ta khám cũng khám rồi, không biếu thì đã sao? Chẳng lẽ lại có thể thu lại đơn thuốc?”
“Nhưng mà... nói không chừng sau này... còn phải tìm anh ta khám bệnh thì sao?”
“Sau này chúng ta đến sớm lấy số, nào còn phải nhờ anh ta. Anh đừng nghe chị Diệp kia nói linh tinh, nếu bọn họ không phải một nhóm làm tiền thì em không phải họ Trang nữa. Bây giờ quả thật không cần thiết, anh có cách của anh, tôi có cách của tôi, mỗi người đều có cách làm tiền riêng mà... Em cảm thấy cái chị Diệp đó cũng không phải là kiểu phụ nữ đoan chính, anh xem cách chị ta nhìn anh, còn cả bộ dạng chị ta liếc mắt đưa tình với bác sĩ Tiêu...”
Anh cảm thấy con mắt nhìn người của Tiểu Băng quả là lợi hại. Anh vừa nãy gọi điện cho Diệp Tử Mi, cũng nghe thấy âm thanh tạp nham mới nghĩ đến điều này, Tiểu Băng không cần nghe âm thanh trong điện thoại mà vẫn đưa ra phán đoán như anh, quả thật khâm phục trực giác nhạy bén của phụ nữ.
Tiểu Băng nói: “Còn cả tên của chị ta, Diệp Tử Mi, giống hệt tên của minh tinh Hồng Kông Diệp Tử Mi, chẳng lẽ muốn xem giả như thật? Em đoán chắc chỉ là gái thôi... Cái gì mà trưởng phòng quan hệ công chúng, bây giờ “gà” cũng nói mình là trưởng phòng quan hệ công chúng, cũng không phải nói láo, còn ai “quan hệ công chúng” hơn bọn gái chứ?”
Anh chuyển hướng, nói: “Em xem hôm nay chúng ta có nên đến chỗ bác sĩ Tiêu một lát không?”
“Đi biếu quà á? Thôi bỏ đi. Anh còn muốn bị họ lừa đến tận hai lần à?”
“Anh sợ ngộ nhỡ... Dù sao cũng có năm trăm tệ, chỉ cần anh nhận thêm chút tiền trợ cấp lên lớp thôi.”
Tiểu Băng cười, nói: “Anh thì tiền gì vượt ra cũng lôi “chỉ cần tiền trợ cấp lên lớp” ra nói, cứ như là tiền trợ cấp của anh hết lại có mới ấy. Muốn tặng quà chứ gì, được, vậy tặng em đi...”
“Vì sao?”
“Vậy thì không gọi là có cảm tình nữa... Dù sao thì em cũng không cho anh một mình đi gặp chị Diệp.”
“Dù gì thì anh cũng không cho em một mình đi gặp bác sĩ Tiêu.”
Tiểu Băng liền cười. “Em vốn cũng không có ý định một mình đi gặp bác sĩ Tiêu.”
“Anh càng không có ý định một mình đi gặp chị Diệp.”
Chuyện biếu quà bác sĩ Tiêu cứ thế mà qua đi, Diệp Tử Mi sau đó cũng không gọi điện hỏi làm cho Đàm Duy có chút buồn bực. Anh hỏi Tiểu Băng: “Nếu như hai người đó muốn kiếm tiền, tại sao lại bỏ qua cho hai chúng ta như thế chứ? Sao vẫn chưa gọi điện giục chúng ta tặng quà?”
“Có khả năng họ cảm thấy chúng ta là giáo viên nghèo, có ép thế chứ ép nữa cũng chẳng được bao nhiêu lời, năm trăm đối với họ chỉ là việc cỏn con, có phải cái gì to tát đâu chứ? Dù sao anh không biếu quà, về sau anh ta không giúp anh nữa là được rồi.”
“Vậy cũng phải.”
Tiểu Băng không nghe lời bác sĩ Tiêu ở nhà tĩnh dưỡng, ngày thứ hai nhân lúc Đàm Duy đến trường liền chạy đi làm. Buổi trưa Đàm Duy trở về mới phát hiện, vô cùng lo lắng, lập tức gọi điện cho Tiểu Băng: “Sao em không chịu nghe lời khuyên của bác sĩ? Chẳng phải đã dặn em phải hoàn toàn tĩnh dưỡng sao?”
“Em cũng phải đến xin phép nghỉ mà, rồi bàn giao công việc chứ? Còn phải liên lạc với mấy khách hàng, không thể để chuyện mình đang làm dở dang cho người khác được đúng không?” Tiểu Băng khoe khoang: “Cho dù em đồng ý nhường lại cho người khác, khách hàng của em cũng chưa chắc đồng ý mua bảo hiểm chỗ người khác.”
Anh dặn dò: “Vậy chỉ hôm nay thôi nhé, từ ngày mai em phải ở nhà nghỉ ngơi đấy.”
Nhưng mà đến “ngày mai”, Tiểu Băng lại trốn ra ngoài, nói là có mấy việc vẫn chưa bàn giao hết. Tiểu Băng lấy cớ nói: “Em làm công việc này so với tĩnh dưỡng thì có gì khác nhau chứ? Cũng chỉ là nói chuyện với vài người, kể cả em ở nhà nghỉ ngơi thì đến một người bạn em cũng không được gặp sao? Em thấy công việc này vất vả nhất là phải chen chúc trên xe, mà bây giờ em đều bắt xe đi, vậy thì có gì vất vả nữa chứ?”
“Nhưng mà bác sĩ đã dặn dò em phải ở nhà tĩnh dưỡng rồi.”
“Anh nghe lời người họ Tiêu đấy à? Em thấy anh ta và chị Diệp kia chắc chắn là lừa đảo, nói không chừng chị Diệp chính là cò, cảm thấy anh thích hợp làm cò nên muốn lừa chúng ta thôi, bảo em đừng đi làm, muốn cho kinh tế nhà chúng ta gặp khó khăn, sau đó sẽ ép anh đi làm cái việc mồi chài ấy...”
“Vậy sao em không nói bác sĩ Tiêu muốn ép em đi làm cò?”
“Cũng có khả năng. Đến khi kinh tế lụn bại, chúng ta chỉ có thể làm cò.” Tiểu Băng làm như thật, nói: “Điều này chứng minh tố chất của hai ta đều không tồi, trong bao nhiêu người như vậy vẫn bị nhìn trúng, chị Diệp vừa liếc mắt đã thấy chúng ta có tiềm năng rồi... Cứ coi như trong hàng vạn con cò gặp phải một con cò già đi.”
Anh cười, trêu: “Anh thật sự khâm phục trí tưởng tượng của em.”
“Chẳng phải em đã nói rồi sao? Đợi đến khi em bệnh liệt giường sẽ dựa vào trí tưởng tượng của mình để kiếm tiền, viết nên cuốn tiểu thuyết thật kinh hoàng.”
Anh cảm thấy Tiểu Băng mạnh mẽ chẳng giống người bị bệ