Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.

nh, vành mắt quả có chút thâm quầng nhưng anh nhớ từ lúc quen nhau, cô đã như thế rồi, khi ấy anh còn tưởng cô kẻ mắt, sau này mới phát hiện không phải thế. Anh cảm thấy quầng thâm ấy hoàn toàn không phải là một trạng thái bệnh mà chỉ là một nét đẹp trời sinh mà thôi. Còn về triệu chứng bệnh, dường như anh nhìn không ra, Tiểu Băng nói cô ấy không đau vai, không mỏi lưng, tinh thần cũng rất tốt, nhưng Đàm Duy vẫn lo lắng, luôn muốn tìm một bệnh viện khác đưa Tiểu Băng đi kiểm tra. Tiểu Băng bị anh giục chán, đành tìm một bệnh viện khác kiểm tra, không phát hiện ra vấn đề gì, khi đó hai người mới yên tâm.
Đúng lúc đó Đàm Duy phải bảo vệ luận văn, hai vợ chồng dồn hết tinh lực vào việc này. Tiểu Băng cố gắng dành thời gian làm việc nhà để anh có thể chuẩn bị tốt cho việc bảo vệ luận văn. Sau khi bảo vệ luận văn, hai người nhân một ngày lễ đi du lịch một chuyến.
Trở về nhà, Tiểu Băng nói với Đàm Duy: “Bây giờ anh đã lấy được bằng tiến sĩ rồi, có thể suy nghĩ đến việc ra nước ngoài rồi đấy.”
“Em thật sự muốn ra nước ngoài sao?”
“Đương nhiên rồi, em luôn muốn xuất ngoại, em cố gắng học tiếng Anh như vậy cơ mà. Em đã nói với Tạ Di Hồng rồi, bảo cô ấy để tâm giúp anh một chút...”
Anh có chút không thoải mái. “Nếu muốn ra nước ngoài thì anh tự liên hệ, sao nhất thiết phải nhờ cô ấy?”
“Đây sao lại gọi là nhờ vả được? Cô ấy thân ở nước ngoài, cũng thông thuộc tình hình bên đó hơn, có thể cung cấp một số thông tin mà... Anh còn từng có quan hệ với cô giáo Lam, cô ta ở nước ngoài cũng có một số bạn bè, xem xem họ có thể giúp anh tìm vị trí thích hợp với học vị tiến sĩ không?”
Anh sững người không nói được thành lời. “Em... còn tìm cô ta sao? Em thật là... Anh thật phục em rồi. Sao em lại có thể coi anh như một gã lăng nhăng thế... Xin người này xin người nọ... thông cảm với anh? Em đi gặp cô giáo Lam... từ bao giờ?”
“Cũng một khoảng thời gian rồi... Cô giáo Lam nói là đợi anh học xong tiến sĩ rồi tính tiếp.”
“Em thì tìm ai cũng dễ rồi, còn tìm đến cô ấy...”
“Tìm bà ta thì đã làm sao? Không được à? Bà ấy có gì khác nào? Anh không cho em đi tìm bà ấy chứng tỏ trong lòng anh, bà ta vẫn có vị trí đặc biệt...” Tiểu Băng cười hì hì, nói: “Những người em tìm đều là hồng nhan tri kỷ của anh, nhất định bọn họ dù chết cũng phải giúp bằng được anh... Hì hì, anh ghét nhất là dựa dẫm vào phụ nữ, nhưng anh cả đời này chỉ có thể dựa vào phụ nữ thôi, anh rời phụ nữ ra thì không ngoi lên được.”
Anh quyết định không dựa vào phụ nữ, tự mình tìm cơ hội ra nước ngoài, anh liên lạc với một số bạn học cũ, xem họ có thể giúp đỡ gì không, nhưng giống như Tiểu Băng nói, anh cả đời này đều dựa vào phụ nữ, những bạn học nam của anh chẳng giúp anh nghe ngóng được chút thông tin gì, còn Tạ Di Hồng chỉ cần gọi một cú điện thoại liền có thể khiến ông chủ của cô vừa ý với sơ yếu lý lịch của anh, còn trực tiếp nói chuyện với anh nữa.
Anh vừa nghe nói đã bị dọa cho sợ chết khiếp. “Sao cậu không sớm nói cho tôi biết? Tôi hoàn toàn chưa chuẩn bị gì cả, tiếng Anh của tôi lại tệ như vậy...”
“Ai nói tiếng Anh với cậu? Ông chủ của tôi là Hoa kiều, phát âm tiếng phổ thông còn chuẩn hơn cậu... Ông chủ của tôi rất xảo quyệt, biết là nhiều người Trung Quốc muốn xuất ngoại nên mới tìm bọn họ làm nghiên cứu, tiền chi thì ít mà lại nhanh có thành quả, paper gì đều phải để ông ta làm tác giả đầu tiên... Hứ, không nói nữa, đợi tôi lần mò hết chỗ này cũng sẽ nhảy việc sang chỗ khác. À đúng rồi, nếu ông ta hỏi cậu có yêu cầu gì về salary cậu chỉ cần nói khoảng hai mươi nghìn đô, bởi vì đây là ông ta online... nói nhiều sẽ không thành đâu...”
Anh với ông chủ Dr.Yang (Tiến sĩ Dương) của Tạ Di Hồng nói chuyện điện thoại nửa tiếng đồng hồ, rất hòa hợp. Đến khi Dr.Yang hỏi anh về vấn đề tiền lương, anh liền trả lời theo con số của Tạ Di Hồng đưa ra, Dr.Yang cười nói: “Có phải là Shirley đưa cho anh con số quá thấp không?”
Anh ngớ người, mất nửa ngày mới nhận ra Shirley chính là Tạ Di Hồng, xem ra cô ấy vừa tới Mỹ đã nhập gia tùy tục, không chỉ nói tiếng Anh lưu loát mà còn đặt cho mình một cái tên tiếng Anh nữa. Vấn đề là cô ấy đặt tên tiếng Anh cho mình cũng không thèm nói cho anh một tiếng, Dr.Yang đột nhiên nhắc đến làm anh không hiểu ra làm sao. Anh bèn nói lấy lệ: “Ai là Shirley cơ? Tôi... không quen...”
“Tạ Di Hồng mà anh không quen sao? Cô ấy lại rất hiểu anh đấy, còn hết lòng hết dạ tiến cử anh. Thôi được rồi, anh có chuyện riêng của anh, cũng coi như nội bộ giới thiệu đi. Tôi thì không có vấn đề gì, có thể đưa cho anh làm tài liệu J1, mấy thủ tục ở trong nước anh tự làm lấy nhé!”
Anh về nhà kể lại chuyện này cho Tiểu Băng, nói cứ như đang nằm mơ vậy, một cơ hội ra nước ngoài lại rơi vào tay anh dễ dàng như vậy sao? Xem ra Tạ Di Hồng xuất ngoại được thực sự là nhờ bạn bè cô ấy giúp đỡ chứ không phải đi cửa sau.
Tiểu Băng khoe khoang: “Cái này đều là nhờ công em viết cho anh bản lý lịch tốt như vậy. Quãng thời gian này anh bận bảo vệ luận văn, làm gì có tâm tư làm cái này, đều do em giúp anh viết...”
Anh đã xem q


Pair of Vintage Old School Fru