Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2314 lượt.

thắng bại. Nhưng về phương diện hoạt động ở trên giường, phần lớn phụ nữ bị thua ở chỗ thể lực không đủ, tiết tấu quá mạnh cùng với một loạt nhân tố khác.
Môi An An bị công kích, mà đầu óc thì bị bàn tay to lớn kia tùy ý chọc phá. Nham Tử vận sức trên cánh tay, xoay người đặt An An nằm ngang ở trên giường. Để tránh đầu gối trái bị thương, chân phải cong lại, chống ở trên giường. Tay trái đặt ở bên hông An An, tay phải chụp lên ngực An An rồi hả miệng ngậm lấy.
Khiêu khích bất thình lình xảy ra, thiếu chút nữa là An An mất khống chế hét lên, nhưng cũng không kìm được một tiếng kêu rên rỉ, vội vàng giơ tay đẩy người trên mình ra.
Cô cũng không biết vì sao chỗ này là chỗ không thể đụng vào. Có lẽ là vì quá kích thích, kích thích đến nổi không thể tiếp nhận được.
“Không được hôn ở đó.” An An vừa nói, vừa đẩy Nham Tử ra. Thế nhưng lần này không cẩn thận, trực tiếp ấn lên cánh tay bị thương của Nham Tử.
An An ấn một cái thật mạnh lên một mảng da bị rách không được băng bó khiến Nham Tử đau thấu xương, hít vào một hơi thật sâu, không thể động đậy.
An An vội vàng ngồi dậy đỡ cánh tay của Nham Tử: “Đau lắm phải không? Vì sao anh lại không chịu băng bó lại hả?”
“Băng bó kỹ sẽ lâu lành lắm. Không có chuyện gì đâu. Em đừng ấn lên nữa là được rồi.” Đau đớn đã đành, dục vọng lại chưa lui, Nham Tử hít vào một hơi thật sâu, lắc lắc tay phải, nghiêng người nằm xuống: “Bây giờ, giao cho em.”
An An đang đau lòng, nhưng nhìn chỗ kia của ông xã đang trương lớn, vỗ mạnh một cái lên… ngực của anh: “Lưu manh!”
“Giống bà xã anh thôi. Muốn làm như thế nào thì làm thế đó. Hơn nữa, khó có cơ hội để em làm chủ, không nắm chặt thì đừng đợi anh đổi ý.” (*Lời editor: ông xã lưu manh một cách dễ thương như thế này thì chị An nhà mình làm sao mà ‘trèo tường’ được chớ!)
". . . . . ." Da mặt thật dày.
An An cũng không có hành động gì kế tiếp. Cô ngồi chồm hỗm trên giường nhìn Nham Tử, suy nghĩ quay về năm tháng đã qua, hai người cùng nhau vượt qua sóng gió, tuy ngọt ngào, nhưng cũng không ít long đong cùng đau khổ.
Năm ngoái xe của cô bị người ta giở trò, cũng may là bình thường cô không thích lái xe, lại không chạy nhanh nên mới không gây ra chuyện lớn.
‘Hung thủ’ bị bắt rất nhanh, một thợ sửa xe, rất có thể là đã bị người khác mua chuộc. Nhưng chỉ bắt được một kẻ thế thân ở đằng sau thì cũng giống như là đấm một cú vào bông gòn.
Từ đầu tới cuối, cô không cho rằng xã hội bây giờ có nhiều chuyện xấu xa, bỉ ổi, quá quắt. Nhưng nhiều chuyện đã xảy ra trước mặt cô, cô không thể nào không thừa nhận, có nhiều sự việc không thể nào giải quyết được.
Từ nhỏ tới lớn, cô lúc nào cũng ngây thơ vui vẻ, có thể là vì từ nhỏ đã được bảo vệ quá tốt, cũng có thể là cô không muốn nhìn thấy khía cạnh tối tăm hắc ám của cuộc sống. Thế nhưng về sau, cô nguyện ý đi tiếp thu, đi đối đầu. Đó cũng chính là thời điểm cô bắt đầu trưởng thành.
“A!” An An kinh ngạc la lớn. Bản lĩnh xuất thần của cô càng ngày càng lớn, Nham Tử không biết hồn vía của cô lại bay đi đâu rồi, nên nắm chặt cổ tay của cô, dùng sức kéo cô ngã nhào lên người của mình.
“Nghĩ gì thế? Muốn em phục vụ ông xã của em là làm khó em lắm sao?”
“Nhớ tới chuyện em bị đụng xe năm ngoái, không biết vì sao lại ra tay với người của chúng ta. Nham Tử, anh nói xem, có phải có người chống đỡ bọn họ hay không?” An An ngồi thẳng lên, vuốt vuốt mái tóc bị rối loạn.
“Từ từ bắt. Sớm muộn gì chuyện này cũng được phơi bày. Nhưng mà bảo bối, em cần phải nhẫn nhịn một chút!” Lưới đã giăng ra, tạm thời không thể hành động cẩu thả. Không có chứng cớ, lý do đầy đủ, nội tham sẽ không thành lập.
“Ừ, biết rồi.” An An biết rõ tính tình nóng nảy của mình, dẫn đến người nhà phải luôn thu dọn cục diện rối rắm cho mình.
Hai người nói chuyện một hồi, Nham Tử phải dùng đủ mọi lời lẽ mới có thể trấn an được bà xã của mình. Nhưng trấn an thì trấn an, bàn tay không bị thương lại không thành thật, xoa xoa bóp bóp bờ vai nhỏ nhắn, sau cùng lại chuyển về phía bộ ngực đầy đặn.
An An đang nằm nghiêng một bên, Nham Tử nằm xuống, hai chân quấn quít lấy nhau. An An cảm thấy rõ ràng vật cứng giữa hai chân của Nham Tử đang chỉa vào mình.
Bản thân bị trêu đùa cũng động tình, nhìn vẻ mặt đói khát của Nham Tử, An An nổi hứng, ngồi dậy nhào tới.
“Nham Tử thối, tiếp chiêu đi. Ha ha…”
. . . . . .
An An bĩu môi ngồi ở trên giường, áo ngủ đã được mặc vào. Nham Tử đang nghe điện thoại ở bên cạnh, vẫn như cũ, bàn tay không thành thật tiếp tục nắn bóp eo thon của cô, trêu chọc.
An An không dám phản ứng mạnh, lại sợ chụp trúng vết thương của tên lưu manh này, nhưng lại không nghiêm túc được dưới bàn tay trêu đùa của anh.
“Đã cho em cơ hội mà không chịu nắm bắt. Lần sau có muốn cũng đừng hòng.” Nham Tử cúp điện thoại, nói một câu rồi hôn cô.
Lưỡi anh ra sức trêu chọc, bàn tay không bị thương kéo thân thể của An An dán sát vào mình.
Nụ hôn mãnh liệt qua đi, Nham Tử buông An An ra: “Anh đi thôi. Lâm Tiếu muốn anh qua đó. Có lẽ đêm nay không về được.”
“Ừ, lái xe cẩn thận m