Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342313
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2313 lượt.
ột chút.” An An đứng dậy, giúp Nham Tử lấy quần áo, còn lấy luôn chìa khóa xe trong ngăn kéo ra, đặt ở trên bàn.
“Anh đi nhé.” Nham Tử khoác thêm áo khoác ngoài, hôn một cái lên trán của An An.
Quả thật đêm đó Nham Tử không trở về, An An một đêm mất ngủ. Ngày hôm sau mang mắt gấu mèo đi gặp mẹ, bà cũng như cô, mắt gấu mèo. Hai mắt gấu mèo nhìn nhau thờ thẩn, rồi cả hai bật cười.
“Mẹ, để con cắt cho mẹ hai miếng dưa leo.”
“Ừ, cắt cho con luôn đi.”
Rửa mặt sạch sẽ, hai mẹ con mỗi người hai miếng dưa leo dán lên mắt rồi nằm trên ghế sa lon dưới lầu nói chuyện phiếm.
“Mẹ, hôm nay mẹ đi họp à?”
“Ừ, một giờ chiều. Chuyện hôm qua đừng nói cho ba con biết.”
“Dạ biết. Nói ra chỉ sợ ông ấy lo lắng thôi.”
“Khi nào con và Nham Tử chuẩn bị làm đám cưới? Mấy ngày trước bà xui có hỏi. Diệp Tử và Quân Tử sắp kết hôn rồi, so với họ, hai con còn lâu hơn nhiều, tích cực chút đi con.”
“Ưm, bây giờ con nhìn anh ấy thấy phát ghét, còn muốn kiếm người khác nữa kìa, nói chi là đám cưới.”
Vương Á Viêm gật đầu, phụ họa nói: “Ừ, Nham Tử kia cũng không tệ, nếu không con cũng đâu chịu khuất phục. Tốt nhất con nên cân nhắc một chút, suy nghĩ kỹ rồi nói với mẹ một tiếng, mẹ sẽ gởi giấy hôn thú của hai đứa từ Thẩm Dương tới.”
“Mẹ, thật đúng là mẹ không sợ phiền phức mà.”
“Trong lòng con nghĩ cái gì, người làm mẹ này đương nhiên phải hết lòng phối hợp. Đây mới chính là mẹ con tình thâm.”
“Mẹ, mẹ không thể không thừa nhận, tất cả tính nết hiền lương thục đức kia của con là đều do mẹ dạy.”
“Phải rồi! Mẹ và ba của con đã sống với nhau hơn ba mươi năm rồi. Ngoại trừ gây gổ ra, vấn đề tình cảm chưa hề bị sứt mẻ.”
“Được, ngày mai con sẽ chia tay với anh ấy, xem mẹ thế nào.”
Vương Á Viêm lấy miếng dưa leo xuống, nhìn con gái của bà đang nằm trên ghế sa lon: “Ơ hay, như thế sao được. Làm sao có thể chịu nổi cô đơn chớ hả?”
“Thì cũng có chút chút.”
“Mẹ thật không sinh ra con mà.”
“Mẹ, mẹ đừng phủ nhận, không cần trốn tránh, không cần phủi bỏ trách nhiệm. Tất cả truyền thống ưu tú của con đều là một khuôn mẫu với mẹ. Cho nên, chắc là mẹ sinh con ra trong lúc nằm mộng đấy.” (Lời editor: thì ra tính tình của An An nhà mình là di truyền từ mẹ. Hai mẹ con đều rất cứng miệng! Ta thích…)
Mẹ làm cơm, An An liền nằm xuống ghế sa lon gọi điện thoại cho Nham Tử. Vương Châu dùng chút thủ đoạn, xác thực đúng như bọn họ suy đoán, đây không phải là tai nạn ngoài ý muốn. Mặc dù bọn chúng kín miệng, nhưng cũng phải chịu thua cách thức ‘người chết cũng phải mở miệng’ của Vương Châu. Không đánh, không mắng nhưng lại có biện pháp để cho người ta phải thành thật khai báo.
Nham Tử nói giống như trước, chỉ là một nhân vật không quan trọng. An An hoài nghi là Lương Mộc Dương, nhưng Nham Tử nói chuyện này không điều tra ra được trên người của anh ta.
Cụ thể sự tình như thế nào thì Nham Tử sẽ điều tra ra, nói An An đừng nên lo lắng.
Sự thật chứng minh, không sợ cá mập bơi trong biển cả, chỉ sợ cá nhỏ bắn phân thúi chết người thôi.
Khi Nham Tử trở về thì đã hơn mười giờ, cơm tối đã dọn xong. Trong lúc ăn cơm, Nham Tử nói đơn giản vài câu, Vương Á Viêm đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Vậy là chuyện này nhắm vào bà. Bà làm việc nhiều năm ở Ủy Kiểm Tra Kỷ Luật như vậy, đắc tội không ít người. Người hận bà đều có thể tìm một chiếc xe.
Lần này kẻ chủ mưu bị bắt chính là một người đã từng làm quan lớn. Nhưng nói thế nào cũng là chuyện của quá khứ, hẳn là không nên đã qua nhiều năm bình yên như vậy lại bắt đầu múa đao muốn đối phó bà. Hơn nữa còn dính dáng đến Nham Tử. Không đến nổi này chớ?
Nhưng hiển nhiên đối phương đã nghĩ tới đường lui hoàn hảo. Rõ ràng đây là người chịu tội thay, có lẽ lấy không ít tiền bạc. Mấy năm nay bị giáng cấp, ông ta cũng không có thu nhập lớn gì. Đoán chừng đây là tiền thu lao đáng giá để ông ta bóc lịch nguyên cả đời.
Nhưng mà sợi dây này đến đây đã bị chặt đứt, trong lòng Vương Á Viêm tính toán, cuối cùng, ai mới đúng là người chủ mưu thật sự ở đằng sau?
“Mấy hôm trước có gặp Phương Mạc.” An An vừa điền bản hợp đồng vừa nói.
“À… nhớ tới ai?” Hứa Thác cười cười trêu ghẹo hỏi.
“Người tôi hỏi là ông xã nhà tôi. Hay là thật sự đã quên rồi?”
“Lần sau nhớ chuyển lời hỏi thăm cậu ấy dùm tôi.”
“Đương nhiên rồi.”
Ký hợp đồng xong, tiền bạc cũng thanh toán, chìa khóa cũng đã giao, đột nhiên Hứa Thác quay đầu lại hỏi An An một câu: “Vì sao cô lại làm ở đây?”
An An sửng sốt một hồi, sau đó cười hì hì: “Bí mật! Giữ bí mật dùm tôi…”
“Hẹn gặp lại.” Hứa Thác gật đầu, ra vẻ hiểu rồi.
“Hẹn gặp lại.”
"Hẹn gặp lại."
Vừa tiễn Hứa Thác xong, Mang Quả đã chạy bay đến bên cạnh An An, khoanh tay trước ngực, ánh mắt như khờ như say, ẩn hiện nói: “Đồ tốt như vậy cũng bị đàn bà thất đức như cậu đây làm hư.”
“Lần sau có đồ tốt sẽ tặng cho cậu, có được không?”
“À, nói rất hay. Tương lai rộng mở.”
An An cũng không nghĩ tới, lần sau gặp lại Hứa Thác sẽ gây tai họa gì. Thậm chí, cô có mấy