Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342187
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2187 lượt.
o vào.
Uông Thanh Mạch mở miệng nói: “An An đâu?”
Bình Tử nghiêng đầu trừng mắt nhìn Uông Thanh Mạch: “Tuy rằng anh là thủ trưởng, nhưng chúng tôi vẫn có nhân quyền. An An không mắc nợ anh. An An cũng đã có vợ, có người tính, An An cũng có sinh hoạt của riêng mình. Cô ấy có quyền lựa chọn phân rõ giới hạn bất cứ chuyện gì với anh. Tuy rằng trước đây tôi đã từng xem trọng anh, không biết chồng của cô ấy là loại người gì, An An ở đây lâ như vậy cũng chưa từng thấy anh ấy xuất hiện. Nhưng tôi nhìn ra An An rất thương anh. Hôm nay cô ấy rất đau lòng. Tôi biết mình không có quyền nói năng lung tung, nhưng đứng trên lập trường bạn bè, xin anh tự trong. Cả quá trình nói chuyện, Bình Tử không nhìn Uông Thanh Mạchdù chỉ một cái, chỉ nhìn thẳng cảnh đêm ngoài cửa xe.
Uông Thanh Mạch nửa hiểu nửa không. Bình Tử thật ra chỉ là một đứa trẻ, ngày thường thấy anh liền rụt cổ, núp sau lưng An An, hôm nay khó có dịp mở miệng dạy dỗ anh. Nhưng mà, anh đã làm cái gì khiến An An đau lòng?
“Kêu cô ấy xuống”.
“Anh không đến thì tốt hơn. Vừa nghe anh tới, cô ấy trốn đi mất tiêu rồi. Tôi cũng đã ngăn cản, đáng tiếc không giữ được cô ấy. Sức lực cố ấy mạnh hơn tôi nhiều, cô ấy đúng là lực sĩ.” Bình Tử lại bắt đầu nói trật đường ray.
“Ừ, vậy cô đi lên đi.” Uông Thanh Mạch quen miệng, giở giọng thủ trưởng, tỏ thái độ ra lệnh, đuổi Bình Tử lên lầu.
“Được rồi.” Không còn lời gì để nói, cô cũng nên trở về thôi. Những gì muốn biểu đạt, mình cũng đã biểu đạt rồi, không cần thiết tốn thời gian với người nay.
“Tại sao An An lại tránh tôi?” Đột nhiên Uông Thanh Mạchkhông hiểu, vì sao An An lại không muốn gặp mặt anh.
“An An nói cô gái kia không phải là vợ của anh. Người đó chính là ‘tiểu tứ’ trong truyền thuyết.” Không đầu không đuôi Bình Tử nói một câu.
Vừa nghe những lời giải thích này, Uông Thanh Mạchnhướng mày không nói thêm gì nữa.
An An đi ra đón xe về nội thành. Cô cũng không muốn về nhà, lại không có chỗ để đi. Cô đã nghĩ tìm một chỗ để ngồi xuống, một quán cà phê chẳng hạn, nhìn lại đồng hồ thì tiệm nào cũng sắp đóng xửa rồi. Hỏi tài xế có thể tìm một chổ có thể ngồi xuống không, kết quả ông ta bỏ cô xuống trước quán bar Công Thể.
An An bối rối, cô không thể uống rượu, lỡ bị say là cô chết.
Quanh quẩn bên đường một hồi, chỉ có một quán bar mà không có tiệm cà phê nào hết. Kết quả trong chốc lát, cô gặp đực người quen.
Vốn là Dương Tử phải ở nhà dưỡng bệnh, nhưng anh chàng ka lại không thể nằm yên ở trên giường. Sức khỏe cũng gần như phục hồi, thạch cao cũng đã được tháo ra, thế là hẹn hò bạn bè ra ngoài chơi.
Người này cũng vừa mới tới, từ xa nhìn thấy cô gái nào thật giống An An, tới gần thì đúng là cô ấy.
An An nở nụ cười với anh một cách miễn cưỡng: “Cậu bị thương mới khỏi chưa tới hai tháng, làm gì đã lòi mặt xuất hiện ở đây?”
“Hình chụp quang tuyến xác định không sao. Nằm ở nhà hoài không được, tớ cũng không phải là ông cụ mà.”
Nói chuyện vài câu thì An An theo Dương Tử vào quán bar. Vốn là cô muốn uống nước trái cây, nhưng bạn bè Dương Tử không biết cô không thể uống, cứ như thế đổ đầy cho cô. An An lại không biết, cứ tưởng rằng nước trái cây của mình, cầm ly lên uống một hơi hết nửa ly. Ngay lập tức sau đó, cô than thầm, không ổn rồi.
An An hét lên: “Người nào đổi rượu của tôi?”
Người bạn bên cạnh không hiểu chuyện gì đã xảy ra: “Tôi thấy ly của em đã hết rồi nên rót thêm thôi.”
Kết quả, Dương Tử cũng không biết nói làm sao, An An cũng không biết bắt bẻ như thế nào, những người khác càng câm miệng.
Dương Tử nhìn ra An An có vẻ khác thường, nhưng không muốn hỏi nhiều. Rốt cuộc An An vừa uống vừa buồn bực, hết ly này tới ly khác, muốn cản cũng cản không được.
Cuối cùng, An An đã uống không it, túm lấy Dương Tử nói: “Dương Tử, tớ nói cho cậu biết, tớ phát hiện ra một bí mật.”
“Bí mật gì?”
“Uông Thanh Mạchcó ‘tiểu tứ’ ở bên ngoài.”
“’Tiểu tứ’?”
‘Phải, người thứ tư, người tình, một cô gái xinh đẹp, đẹp hơn tớ nhiều lắm.” An An nói không được rõ ràng cho lắm, ai bảo mỗi khi cô uống rượu thì không còn là chính mình nữa.
Dương Tử cười khi khì một tiếng vui vẻ: “Vậy tớ hỏi cậu, Uông Thanh Mạchcó ‘tiểu tam’ từ lúc nào?”
“Phải, là tớ.” An An chỉ chỉ mình, sau đó cười hắc hắc:”Tớ chính là ‘tiểu tam’ của Uông Thanh Mạch.”
“......” Dương Tử hết ý kiến, cô nhóc này uống nhiều quá rồi.
An An vẫn còn muốn uống... Dương T