Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.

áu rất bình tĩnh: “Buộc rồi.”
“Thuốc cầm máu thì sao?”
“Rắc rồi.”
Xe xóc nảy, máu của Mười Sáu không ngừng rỉ ra ngoài từ kẽ hở ngón tay của Đạt Ngõa.
Bành Dã im lặng một lúc, hỏi: “Gặp phải ai?”
“Cáo Đen, còn có nhóm mới chưa từng thấy, hai phía đánh gọng kìm.” Đạt Ngõa cúi đầu, không nhìn thấy nét mặt, giọng cũng thấp, “Anh Bảy, lại tới nhóm mới rồi… Lại tới rồi.”
“Mới chỗ hồ Ulan Ul đã đầy xác linh dương, đừng nói chi là ngày nào đó đi vùng nội địa.”
Đạt Ngõa khe khẽ run, hết sức kiềm nén tiếng hít hơi,
“Ngày càng nhiều hơn qua từng năm, vô cùng vô tận. Những tên khốn đó… Sao bắt mãi cũng bắt không hết, đuổi cũng đuổi không đi.”
Trình Ca đứng sau ống kính, trầm mặc và yên lặng.
Bành Dã không trả lời cô ấy, ngẩng đầu nhìn con đường phía trước, nói với Thạch Đầu: “Đằng trước quẹo đi trấn trên, anh cả Đức Cát thông báo cho bác sĩ trong thành phố tới gấp rồi.”
Đến bệnh viện trấn, bác sĩ, y tá đã chuẩn bị ở cổng, xe còn chưa dừng, Bành Dã đã mở cửa nhảy xuống xe, đẩy giường bệnh tới, anh và Ni Mã bế Mười Sáu hôn mê lên, mặt nạ oxy, chai dịch truyền toàn bộ vào vị trí.
Một nhóm người chạy như bay theo giường bệnh di động vào bệnh viện, cho đến phòng phẫu thuật bị chặn đứng bên ngoài.
Bành Dã đứng ở cửa phòng phẫu thuật, đưa lưng về phía mọi người, trầm mặc, im lặng.
Ánh sáng đỏ của “Đang phẫu thuật” hắt vào đỉnh đầu anh, giống như máu.
Mặt tường loang lổ đơn sơ, sống lưng anh thẳng tắp.
Trình Ca chợt hiểu, anh giống như mỗi một người nơi đây, nói chờ đến lúc bắt được ai đó sẽ đi, bắt được ai đó sẽ đi, nhưng anh mãi mãi không thể đi.
Bởi vì người đàn ông này, có tình, có nghĩa.
Bành Dã đứng một lúc lâu, mới quay đầu lại, vẻ mặt rất bình tĩnh, nói: “Tôi đi rửa tay.”
Trên tay anh dính máu Mười Sáu.
Ni Mã ngồi xổm cạnh cửa phòng phẫu thuật lau nước mắt, Đạt Ngõa cúi đầu dựa vào tường.
Trong lúc nhất thời Trình Ca rất muốn hút thuốc, băn khoăn ở bệnh viện, cô đi tới toilet.
Toilet bệnh viện trấn rất sơ sài, nam nữ chia tầng, chỗ đi tiểu không có cả cửa, do một dãy lối đi tạo thành. Trên bồn rửa tay không có gương, vòi nước cũng lỏng.
Cô đứng ở cửa toilet châm điếu thuốc, ngắm trấn nhỏ hỗn độn ngoài hàng rào. Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Trình Ca quay đầu nhìn, là Đạt Ngõa.
Đạt Ngõa vừa gầy vừa nhỏ, màu da lại không đen. Lông mày rậm, mắt to, tóc ngắn.
Lần đầu tiên Trình Ca thấy phụ nữ dân tộc Tạng tóc ngắn.
Đạt Ngõa vào toilet rửa máu trên tay, hỏi: “Cô là nhiếp ảnh gia Trình Ca phải không?”
“Phải.”
Viền mắt Đạt Ngõa vẫn đỏ, nhưng cố gắng cười: “Hi vọng ảnh cô chụp có thể cho rất nhiều người xem.”
“Ừm.”
Đạt Ngõa lại cúi đầu chà tay.
Trình Ca thở ra một ngụm khói, im lặng mấy phút, nói: “Đừng nản lòng.”
Đạt Ngõa sửng sốt, hồi lâu mới hiểu được, mỉm cười: “Vì lời vừa rồi nói trên xe sao? Là rất tồi tệ, nhưng tôi không nản lòng.”
“Anh Bảy từng nói, nếu chúng ta không làm gì cả, tình hình sẽ càng tệ hơn.”






Tuy viên đạn của Mười Sáu vào bụng, nhưng không tổn thương đến cơ quan quan trọng, sau khi cấp cứu thoát khỏi nguy hiểm tính mạng. Người trong đội thậm chí không kịp chăm sóc anh ta đã phải quay về tuần tra.
Tháng Sáu là giai đoạn linh dương Tây Tạng sinh sản, cũng là giai đoạn săn trộm hoạt động mạnh. Phạm vi khu không người lớn, tất cả đội viên trạm bảo vệ bắt đầu lên đường cũng trầy da tróc vẩy.
Trình Ca theo nhóm Bành Dã lên đường đi tuần tra vùng nội địa.
Bành Dã quay lại trạng thái làm việc không có tâm trạng chú ý đến Trình Ca nữa, anh không bận phân tích nơi tụ tập theo thói quen của linh dương Tây Tạng trên bản đồ, thì cũng bận phân tích hướng bầy linh dương Tây Tạng di chuyển dựa vào thời tiết và dấu vết linh dương để lại. Vả lại đã lên đường thì phải luôn luôn cảnh giác động tĩnh bốn phía, an toàn của một đội người ở trên vai anh, không được lơ là nửa giây nửa phút.
Mà Trình Ca trong trạng thái làm việc cũng không có tâm trạng chú ý tới Bành Dã, cô bận quan sát, suy nghĩ và chụp ảnh.
Máu loãng nhuộm đỏ đồng cỏ và nước trong hồ.
Kền kền khoang cổ lượn quanh, đông nghịt che phủ bầu trời, có tốp năm tốp ba mổ thịt.
Trên cánh đồng gió đang gào thét.
Trong nháy mắt nào đó, Trình Ca mơ hồ nghe được linh dương kêu. Cô cho là ảo giác, ở đây không thể nào có linh dương còn sống.
Bành Dã giẫm lên nơi tàn sát đẫm máu, đi tới ngồi xổm xuống bên cạnh một con linh dương mẹ bị lột rỗng, ôm một con linh dương non chưa dứt sữa bên chân trước của nó ra, mới sinh chưa được vài ngày, vẫn đang trong thời kì bú sữa, lông cũng chưa mọc hết, bọn săn trộm chẳng muốn lột da nó.
Bành Dã ngồi xổm một lúc, để con linh dương non xuống, đi trở lại.
Trình Ca ngẩng đầu nhìn anh, Bành Dã nói: “Không sống nổi.”
Sau khi họ kiểm kê số lượng, tiếp tục lên đường gấp.
Trình Ca ngồi lại vào xe, Đạt Ngõa nói: “Linh dương quá nhỏ, đói là một vấn đề, linh dương mẹ chết rồi thì càng không có cách nào cứu.”
Trình Ca gõ một điếu thuốc tr