Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2257 lượt.
ong hộp thuốc lá ra, hỏi: “Để ý không?”
Đạt Ngõa lắc đầu.
Trình Ca quay cửa kính xuống, châm điếu thuốc.
**
Sập tối, họ đến hồ Đa Cách Thác Nhân.
Đội tuần tra nhìn thấy bầy linh dương trên sườn núi xa xa, hoàn toàn không đến gần mà cắm trại bên bờ hồ.
Nhóm Thạch Đầu, Hồ Dương dời trang bị, Trình Ca muốn đi xem linh dương ở khoảng cách gần.
Bành Dã để Đạt Ngõa dẫn cô đi.
Đạt Ngõa dẫn Trình Ca đi lên sườn núi phía sau chỗ bầy linh dương tụ tập, bảo cô nằm rạp xuống, đừng bị linh dương phát hiện.
Trình Ca nằm sấp trên cỏ, thấy được cảnh khác hoàn toàn hồ Ulan Ul.
Nước hồ vẫn xanh thẳm, đồng cỏ vẫn vàng xanh, linh dương Tây Tạng thành đoàn nhàn nhã ăn cỏ trên sườn núi.
Linh dương con la hét giậm chân chen chúc một chỗ đụng đầu đánh nhau, linh dương non xếp thành hàng quỳ bú sữa mẹ, linh dương mẹ khẽ cọ mông chúng, linh dương mẹ ôm linh dương con yên lặng ăn cỏ, linh dương đực cảnh giác nhìn xung quanh.
Trên sườn núi bên này, chúng là một xã hội.
Đạt Ngõa nằm sấp bên cạnh Trình Ca, nói khẽ: “Rất đẹp, không phải sao?”
Trình Ca ngắm ống kính máy ảnh, không nói chuyện.
Đạt Ngõa nói: “Linh dương của chúng ta rất yếu ớt, không có sức mạnh như voi, không có sừng lớn như tê giác, không có răng nhọn như cá mập… Nhưng có cũng vô dụng, anh Bảy nói, voi, tê giác và cá mập đang bị con người tàn sát giống như vậy.”
Trình Ca nhìn ống kính, khẽ nhíu mày: “Đạt Ngõa.”
“Ừm?”
“Có sói.”
“Tôi nhìn thấy rồi.”
“…”
Một con sói lẻn ra từ lùm cỏ, linh dương đực phát ra cảnh báo, sói dùng thế nhanh như chớp lao vào bầy linh dương hoảng hốt, ngậm một con trong bầy linh dương non dưới chân linh dương mẹ, mấy con linh dương đực húc sừng đuổi theo, đã không kịp.
Sói tha linh dương non chạy mất.
Nhưng rất nhanh, bầy linh dương chạy trốn tan tác lại dần lấy lại sự yên ổn. Linh dương con vẫn đánh nhau, linh dương mẹ vẫn cho bú sữa.
Đạt Ngõa nói: “Con người còn có lòng tham không đáy hơn sói.”
Trình Ca nói: “Lời này sai rồi, sói không có lòng tham không đáy.”
Ở lại một lúc, hai người trượt xuống sườn núi đi trở về.
Trình Ca châm điếu thuốc, hỏi: “Đội các cô cũng tuyển đội viên nữ?”
“Trường hợp đặc biệt. Tôi từng đi lính, kĩ thuật bắn chuẩn. Cũng đừng thấy tôi gầy, nhưng sức lực rất lớn.”
Trình Ca: “Cô làm việc này bao lâu rồi?”
“Sáu năm.”
Trình Ca dừng lại, quay đầu nhìn cô ấy: “Cô bao nhiêu tuổi?”
“Ba mươi mốt rồi.”
Trình Ca nhất thời không có lời nào để nói.
Đạt Ngõa cười cười: “Lớn tuổi rồi. Người nhà giục tôi mỗi ngày, nói tôi sắp không kết hôn được nữa rồi.”
“Từng nói qua tình yêu sao?”
“Không có.” Đạt Ngõa có chút xấu hổ xoa xoa đầu, giống một thiếu nữ.
Trình Ca cũng tìm không ra lời khác, chỉ nói: “Nơi này, phụ nữ không kết hôn, áp lực rất lớn.”
“Một năm khó về nhà mấy lần, không nghe được lời càm ràm.” Đạt Ngõa ngược lại rộng rãi thoải mái.
Trình Ca nhàn nhạt mỉm cười, lại hỏi: “Chưa từng nghĩ việc rời khỏi sao?”
“Không đi được.” Đạt Ngõa nói, “Người trong trạm quá ít, quá bận rộn. Luôn nghĩ tình hình chuyển biến tốt một chút sẽ đi, bắt được nhóm đó sẽ đi. Nhưng bắt được một nhóm, nhóm mới lại nhô ra. Cứ thế thoáng một cái, thời gian liền trôi qua.”
Bành Dã cũng vậy, thoáng một cái, mười hai năm trôi qua.
Trình Ca hút một hơi thuốc thật dài, không lời hỏi tiếp.
**
Mặt trời xuống núi, vẩy sóng ánh sáng đỏ rực lên mặt hồ, dập dờn như thế giới mã não. Nhóm Bành Dã dựng lều bên bờ hồ, lúc Trình Ca và Đạt Ngõa quay lại đã xong.
Đạt Ngõa nói: “Đoạn đường này hai chúng ta ở cùng.”
Trình Ca “ừ” một tiếng.
Cô cầm khăn mặt đi tới bên hồ, ngồi xổm trên sỏi rửa tay rửa mặt; không bao lâu, Bành Dã cũng tới, rửa tay ở chỗ cách xa một mét bên cạnh.
Trình Ca quay đầu nhìn anh, mặt hồ sóng gợn lăn tăn, phản chiếu lên gương mặt anh tuấn của anh, dập dềnh từng cái một.
Anh cũng quay đầu nhìn cô, đáy mắt phản chiếu sóng gợn, hơi híp lại, hỏi:
“Mệt không?”
“Không mệt.”
“Ừm.”
Anh chà sạch tay, định nói gì đó, Đào Tử ở phía sau gọi anh: “Anh Bảy!”
Bành Dã cũng không có thời gian nhìn cô một cái, xoay người đi.
Trình Ca ngồi xổm bên hồ, lau hai má và cổ.
Rửa xong quay lại lều, Bành Dã đi tới cửa:
“Trình Ca.”
“Ừm?” Trình Ca cũng không ngẩng đầu, đang đổi ống kính cho máy ảnh. Chờ mấy giây, phát hiện không đúng, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Có việc gì sao?”
Anh một tay cầm thuốc, một tay cầm bánh bao và dưa muối: “Không thể đốt lửa, chỉ có thể ăn thức ăn lạnh, tạm đỡ một chút.”
Trình Ca nhìn anh.
Anh lại nói: “Rải chút thuốc gần túi ngủ, sợ ban đêm có kiến, rết.”
Trình Ca vẫn nhìn anh: “Sao anh không vào?”
Bành Dã nói: “Không tiện, em ra đây lấy một chút.”
“Anh để xuống đất đi.” Trình Ca nói, cúi đầu xoay ống kính, “Lát nữa tôi tới lấy.”
“…”
Bành Dã chờ vài giây, cô ngồi xếp bằng trên túi ngủ lắp máy ảnh, không có ý sang đây. Anh vừa định vào, Đạt Ngõa chạy tới từ bên ngoài, lên tiếng chào: “Anh Bảy.”
Bành Dã đưa đồ trong tay cho Đạt Ngõa, Đạt Ngõa đi vào đưa cho Trình Ca