Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342261
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2261 lượt.
.
Trình Ca nhận lấy, nhìn ra ngoài một cái, Bành Dã đã đi mất.
Trình Ca cắn bánh bao một cái, vừa lạnh vừa cứng, cô nhai từ từ, nuốt xuống một chút.
Cô hỏi: “Buổi tối cũng có người săn trộm?”
“Có chứ.” Đạt Ngõa nói, “Linh dương Tây Tạng thích chạy đuổi theo bóng của mình, chúng mở đèn xe, linh dương liền chạy trong chùm ánh sáng phía trước, nổ súng là được.”
Trình Ca tiếp tục gặm bánh bao.
Đạt Ngõa dùng tay khum thành hình chén cho cô, nói: “Cẩn thận đừng để rơi vụn, chọc đến kiến độc, buổi tối chui vào túi ngủ cắn cô.”
Trình Ca bèn ra khỏi lều đi đến bên bờ hồ ăn.
Mặt trời vừa lặn, gió liền lớn.
Trình Ca ăn vào một đống gió lạnh. Trong một cái lều khác, Bành Dã và nhóm Thạch Đầu bàn bạc tuyến đường chạy ngày mai.
Ở dã ngoại, không có lửa, cũng không có trò giải trí, cộng thêm cả ngày mệt nhọc, mọi người ngủ rất sớm, thay phiên trực đêm như trước. Không xếp Trình Ca.
Trình Ca nằm trong túi ngủ, ban ngày mệt mỏi, một lúc đã ngủ thiếp đi.
Nhưng đến đêm khuya, cô loáng thoáng nghe được giọng nói đè thấp của Bành Dã bên ngoài “Đi ngủ đi.”
“Vâng, anh Bảy vất vả rồi.” Giọng Đạt Ngõa cũng rất nhỏ.
Trình Ca thức dậy, nhắm mắt lại, nghe thấy Đạt Ngõa kéo dây kéo lều ra, rón rén đi vào, chui vào túi ngủ.
Lại qua không biết bao lâu, tiếng hít thở của Đạt Ngõa đều đặn lại. Trình Ca bò ra, nhẹ nhàng kéo dây kéo chui ra ngoài.
Đêm khuya trên cao nguyên, không phải đen không thấy đáy, là màu xanh đậm, tựa như đại dương. Phía trên đường chân trời xa xôi lấp lánh sắc trời.
Bành Dã đứng giữa hai lều hà gió đêm, nghe được tiếng động, quay đầu nhìn sang.
Trình Ca đi tới bên cạnh anh, ngẩng đầu nhìn anh.
Bành Dã cũng nhìn cô, im lặng nhìn nhau một lúc, hỏi: “Bị đánh thức sao?”
Trình Ca nói: “Không ngủ say.”
Bành Dã hất cằm sang mặt hồ, khóe môi mang theo nụ cười nhạt, nói: “Nhìn bên kia.”
Trình Ca quay đầu nhìn, trong lúc nhất thời nín thở.
Mặt hồ ánh sao lấp lánh, khắp mặt dập dờn tinh thể, cô ngẩng đầu nhìn lên, trông thấy bầu trời đầy sao.
Tựa như vô số dải ngân hà giắt lên, rạng ngời rực rỡ, điểm đầy cả bầu trời đêm.
Đáy lòng Trình Ca tĩnh lặng đến mức không có một chút âm thanh.
Cô chậm rãi đi tới bên bờ hồ, đứng trong ngân hà. Bành Dã bên cạnh cô, hai người hà gió đêm, ngắm bầu trời sao, không nói câu nào, nhưng rất tốt.
Một lúc lâu, anh mở miệng: “Vào ban đêm, chúng ta thấy xa hơn ban ngày.”
Trình Ca quay đầu, chờ anh giải thích.
“Ban ngày chỉ có thể thấy được mặt trời ngoài mười lăm ngàn cây số, ban đêm lại có thể thấy được thiên hà ngoài hàng triệu năm ánh sáng.”
Trình Ca im lặng mấy phút, cười nhạt một cái.
“Thế nào?”
“Khó có thể tưởng tượng lời như vậy nói ra từ miệng anh.”
Anh hừ cười nhẹ một tiếng, tan vào gió đêm. Anh hỏi: “Còn muốn hút thuốc không?”
Trình Ca lắc đầu. Đêm nay, cô không cần thuốc, cô chỉ cần ngẩng đầu là đã nhìn thấy ngân hà vũ trụ.
Cô và anh đứng bên bờ hồ dập dờn ánh sao, ngửa đầu, nhìn sao dày đặc, hà gió đêm.
“Tôi từng nghe một loại thuyết pháp, tất cả mọi người, tốt xấu, già trẻ, khi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sao đều có thể thu được sự yên tĩnh trong lòng.”
Trình Ca quay đầu nhìn anh, con ngươi tựa như được bầu trời sao gột rửa, sạch sẽ, thông suốt;
“Đúng.” Bành Dã nói, “Bởi vì tự nhiên là chốn an toàn vĩnh hằng. Con người thuộc xã hội, nhưng trước tiên là thuộc tự nhiên.”
—————————————————————-
Ngoài lề một chút, lời tác giả trong chương này chị Hi có ghi một cái tên, tớ không chắc có phải tên truyện tiếp theo không nữa, tên là “Anh, đến từ sao Hỏa” :)) Nếu là tên truyện thật thì không biết chị Hi định viết cái gì nhỉ?
Buổi sáng ngày thứ năm, đội tuần tra đã lượn một vòng nội địa Khả Khả Tây Lý, đi trở về, đến gần núi KangzhagRi tiếp giáp Thanh Tạng.
Bên đường thường có tốp ba tốp năm linh dương, lừa hoang, có con thấy xe nhanh chân chạy; có con phản ứng chậm chạp, cúi đầu ăn cỏ.
Trời rất nóng, lúc gần đến trưa đi ngang qua một vùng hồ Dương Lâm, Bành Dã kêu các đội viên dừng xe lại nghỉ ngơi một lúc.
Trình Ca xuống xe ngồi dưới tàng cây quạt gió uống nước cùng mọi người.
Liên tục nhiều ngày ăn bánh bao, bánh quy khô và rau nhăn nhúm, trên miệng Trình Ca nổi hai cái bọt nước, đỏ lấp lánh, cực kì nổi bật.
Bành Dã: “…”
Dã ngoại nhiều ngày, Trình Ca đã quen ăn uống tiểu tiện giải quyết ngoài trời. Chuyện đi vệ sinh này, ban đầu còn cần Đạt Ngõa canh chừng, bây giờ trực tiếp tìm một sườn núi là có thể cởi quần ngồi xổm xuống.
Lúc cỡ lớn còn có thể vừa hút thuốc vừa nhìn trời.
Trình Ca nâng má ngồi xổm trên sườn núi, nhìn dòng nước nhỏ róc rách chảy xuống giữa hai chân, xong xuôi lấy giấy lau mông đứng dậy, giấy còn phải cất lại vào túi. Quần vừa kéo lên, nơi xa vang lên một tiếng súng.
Trình Ca nhấc chân liền chạy ngược về.
Leo qua sườn núi, những người khác đều đã lên xe, xe phía trước đã sớm lái đi thật xa, nhóm Đạt Ngõa ở lại phía sau chờ cô. Trình Ca chạy vội xuống, xe của