Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1995 lượt.
cùng xem với anh, em."
"Xí.." Nếu có thể, cô thực sự muốn oẹ vào anh ngay lúc này.
Trần Kiều thấy Cốc Tử vẫn còn đang ngơ ngẩn thì đằng hắng một tiếng, "Này, nếu muốn thì tới đây, lão gia ta không hầu hạ nàng đâu."
"Nhưng, nhưng em sợ lây virus... bệnh tâm thần của anh!" Cốc Tử phá lên cười rồi tiếp tục làm việc. Cô đang bận túi bụi, gần đến cuối năm có biết bao nhiêu việc phải làm, ban ngày mất bấy nhiêu thời gian chăm anh, giờ không cố gắng làm chắc đêm phải thức khuya mới xong mất. Cốc Tử quyết định không nói chuyện gì với anh nữa, dồn hết sức tập trung vào công việc, tới lúc công việc hòm hòm rồi mới nhớ đi đón Dược Dược về, cô hỏi Trần Kiều muốn ăn gì không thì mang lên cho anh.
Trần Kiều nghe cô hỏi thì lập tức nhổm dậy vào nhà vệ sinh, lát sau bước ra thần khí tươi tắn, bảo muốn đi cùng Cốc Tử, cô trợn mắt gõ vào đầu anh, "Đang bệnh chưa khỏe hẳn lại còn đi tắm, không sợ chết rét hả? Thôi thôi, mặc quần áo thật ấm vào đã rồi đi đâu mới được đi." Nói xong cô rút khăn giấy ra đưa cho anh, điệu bộ đến buồn cười, "Bé à, lau nước mũi đi kìa."
Cốc Tử thấy mặt anh ngơ ngác thì phì cười, Trần Kiều bảo, "Lát nữa anh mang hành lý về đây nhé."
"..."
"Ngày mai mình đi đăng ký."
Cốc Tử nhanh chóng ra ngoài, vờ như không nghe thấy gì. Trần Kiều rảo bước theo sau kéo lấy tay cô, khoé môi nhếch lên cười tinh nghịch. Chỗ này cách trường Dược Dược không xa lắm, hôm nay Trần Kiều lại không lái xe, anh nắm tay Cốc Tử đi bộ cùng tới đón con. Hai người hôm nay đều bận đồ đen trông rất hợp nhau, anh nắm lấy tay cô, ngón tay cái lùa vào lòng bàn tay cô khoanh tròn tròn trong đó rồi đột nhiên bảo, "Hồi trước, mỗi lần đi tiệc rượu, có rất nhiều cô gái tới làm thế này với anh..."
Đó rõ ràng là dấu hiệu nhắn nhủ đối phương làm chuyện đó sao, Cốc Tử biết thừa ý đồ của Trần Kiều lúc này nên thản nhiên đáp, "Không làm thì đúng là phí phạm.."
Trần Kiều nhếch môi, "Em muốn anh đi ngoại tình sao?" Anh sát lại gần mặt cô, phả hơi thở ấm áp của mình lên má cô đầy tà niệm khiến cô đột nhiên đỏ mặt, Trần Kiều đưa bàn tay bên kia lên véo má cô một cái, "Anh thích đánh đồn nào thật khó cơ!"
Đón Dược Dược xong Trần Kiều vẫy một chiếc Taxi trở lại nhà riêng của mình. Căn biệt thự này không hề nhỏ chút nào, bốn phòng ngủ, hai phòng khách, thêm hai nhà vệ sinh, không gian rất rộng rãi, bên trong không quá ngăn nắp nhưng cũng không bừa bộn. Trần Kiều lấy nước ngọt và đồ ăn vặt đưa cho Cốc Tử và Dược Dược, còn mình thì vào phòng thu dọn vài thứ. Lần này anh mang nhiều đồ hơn trước rất nhiều, thấy vậy Cốc Tử ngạc nhiên, "Anh mang nhiều thế làm gì?"
"Hay là em và con chuyển về đây ở luôn đi nhỉ?" Rồi Trần Kiều ngập ngừng, "Nhưng anh muốn gọi người đến sửa sang lại đôi chút đã, phải chuẩn bị phòng tân hôn cho chúng ta."
Dược Dược đang ăn thì ngẳng đầu lên nhìn quanh, "Chỗ này đẹp hơn nhà mình mẹ ạ, lại còn rộng hơn nhiều nữa." Trần Kiều cười lớn, xoa đầu con, "Con thích là tốt rồi, một thời gian nữa chúng ta sẽ dọn về đây con nhé." Nói xong anh gói ghém đồ ăn trong tủ lạnh thành một bọc lớn đưa cho Dược Dược, "Mang về nhà bên kia này con."
Dược Dược ôm lấy bọc đồ ăn vặt, mắt nó sáng lên, "Ba ơi, từ giờ ba sẽ ở chung với mẹ và con luôn chứ,"
Trần Kiều quỳ hẳn chân xuống trước mặt con, lấy mũi mình dí sát vào mũi mó, "Tất nhiên rồi, ba sẽ ở cùng mẹ và con hết cả đời này."
Dược Dược vui sướng nhảy cẫng cả lên, nó được thể cười toét miệng rồi khoe, "Ba ơi, bạn gái ở lớp con bảo trông ba rất đẹp trai!"
Cả Trần Kiều và Cốc Tử nghe con nói vậy thì phì cười, "Thằng quỷ!" Cốc Tử xoa xoa đầu con, rồi cả ba người cùng về nhà Cốc Tử.
Trần Kiều đưa đồ đạc tới nhà Cốc Tử xong xuôi thì lại tất bật tới công ty xử lý công chuyện, lúc anh trở về nhà đã hơi muộn, Dược Dược đã lên giường ngủ từ lâu, anh lân la ngồi xuống cạnh Cốc Tử bắt đầu "đòi hỏi quyền lợi". Cốc Tử thấy anh mè nheo quá đến đau cả đầu thì đẩy anh ra, "Anh vẫn chưa khỏe mà, mau đi nghỉ sớm đi."
"Không đâu." Tay Trần Kiều đã mò mẫm dưới làn áo của Cốc Tử từ lúc nào, rồi cứ đà đó sờ soạng lên khắp người cô. Cốc Tử đang bận bù đầu với công việc, đến mai đi làm là phải đưa cho người ta, tuy cảm xúc của cô cũng đã bị anh làm cho trỗi dậy nhưng vẫn kiên quyết quay đầu sang phía khác, rồi bất chợt cắn thật mạnh vào cổ anh, Trần Kiều chưa kịp hét lên kêu đau thì cô đã bịt ngay miệng anh lại, "Đi ngủ mau!"
"Anh không ngủ nổi đâu." Trần Kiều phụng phịu, thấy Cốc Tử lưu tài liệu vào hòm thư rồi tắt đèn, Trần Kiều chưa kịp vui mừng đã nghe cô nói, "Em mang máy tính ra ngoài làm việc, anh ngủ với Dược Dược đi."
Trần Kiều cố gắng kéo chút vạt áo Cốc Tử nhưng không được, cô đã ra khỏi phòng rồi, Trần Kiều muốn khóc ngay mà không còn nước mắt, anh nhắn tin cho Cốc Tử, "Em yêu, sao hôm nay em không chịu chiều anh, tại sao vậy?"
"Em để dành tới đêm mình động phòng hoa chúc."
"Nhưng chúng mình đã cùng nhau hôm trước rồi mà."
"Lần đó chỉ là một chuyện tình cờ tuyệt đẹp mà thôi."
Trần Kiều nói không lại, anh hừ một tiếng, "Thế thì đợi tới đêm tâ