Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.

n hôn vậy, dù gì cũng chỉ còn một ngày nữa, anh sẽ cố gắng nhịn thêm chút nữa vậy."
Sáng hôm sau, mới năm giờ Trần Kiều đã thức, anh thử liền một lúc mấy bộ trước gương hồi lâu, sau cũng chọn được một bộ mà anh ưng ý nhất, đắc thắng nhìn mình bảnh bao tuấn tua trong gương. Anh lại xức thêm chút nước lên đầu rồi chải chuốt tóc, sau đó hứng khởi khoa chân múa tay vài cái rồi đưa tay kéo con dậy, "Dược Dược, mau dậy thôi con."
Dược Dược ậm ừ vâng vâng dạ dạ nhưng không sao mở mắt ra nổi. Anh bèn cưng nựng nó, "Ngoan nào Dược Dược, hôm nay là ngày đại hỉ của ba đó, mau dậy nói \'chúc mừng ba\' đi con."
"Chúc mừng ba!" Thằng bé vẫn mắt nhắm mắt mở nói cho ba nó vui rồi cựa mình quay sang bên kia ngủ tiếp.
"Nhóc con!" Anh vỗ nhẹ vào mông con rồi kéo chăn lên đắp cho thằng bé. Anh ra khỏi phòng làm đồ ăn sáng, xong xuôi đâu đó mới gọi Cốc Tử dậy, cô vẫn chưa kịp tỉnh ngủ, ngáp dài rồi bảo anh, "Làm gì vậy, vẫn còn sớm mà?"
Tối qua Cốc Tử làm việc đến mãi khuya mới ngủ nên giờ vẫn chưa đủ giấc.
"Không sớm đâu em." Trần Kiều cười hì hì, "Phải đi sớm một chút, không thì người xếp hàng đông lắm đấy."
Quả như lời Trần Kiều nói, lúc họ tới, tuy rằng cửa ủy ban vẫn chưa mở nhưng người xếp đã cả một hàng dài. Cốc Tử trên đường đi thì không sao, nhưng vừa tới cổng trụ sở ủy ban thì cô đột nhiên hoang mang, lùi về sau một bước rồi nói, "Trần Kiều, em sợ..."
Trần Kiều nắm chặt tay cô rồi mím môi lại, anh trừng mắt nhìn cô, "Này, em chưa lâm trận thì đừng có nghĩ tới việc bỏ trốn đấy."
Cốc Tử cùng Trần Kiều đứng vào hàng xếp theo thứ tự, tâm trạng cô rối bời, chỉ mong sao đoàn người phía trước chuyển dịch chậm đi một chút, "Cho em gọi cuộc điện thoại đã."
Cốc Tử lấy điện thoại ra gọi cho ba mẹ cô trước tiên, bà Lâm Thanh nhấc máy nghe, thấy Cốc Tử báo cáo tình hình thì không ngừng gật đầu, "Tốt quá, chúc các con hạnh phúc tới bạc đầu răng long, sau này cuộc sống luôn mỹ mãn, hoà hợp."
Cốc Tử lại gọi cho mấy người bạn thân của mình là Tiếu Tiếu và Tiểu Võ, họ cũng vui vẻ chúc mừng cô. Cốc Tử hít một hơi thật sâu, vừa định bỏ điện thoại giờ đã nóng rực của mình vào túi thì có người gọi đến, là Hạ Dữ Quân, "Cốc Tử, em có biết vào rồi là không ra được nữa không?"
"Em biết mà."
"Nếu giờ anh ở bên cạnh em, chắc chắn anh sẽ không đồng ý."
Trần Kiều vốn mắt tinh tai thính, từ đầu đã biết ai đang gọi điện cho Cốc Tử, thấy Cốc Tử vẫn còn đang do dự thì cướp điện thoại, "Alo, chào tổng giám đốc Hạ. Hôm nay là ngày đại hỉ của chúng tôi, tôi đang rất vui, chỉ nhắc anh một điều, anh cũng đã già rồi đấy." Sau đó cúp ngay điện thoại bỏ vào túi của mình, lại quay sang bám lấy eo cô, "Đừng hòng cho ai cơ hội ngăn cản em."
"Nếu trái tim em đã đủ kiên định thì ai có thể ngăn cản em được chứ?" Cốc Tử nhìn sâu vào mắt Trần Kiều.
"Vậy tim em đã đủ kiên định chưa?"
"Để em nghĩ đã."
Ba tiếng sau họ đi từ ủy ban ra, mỗi người cầm một tờ giấy đăng ký kết hôn, Trần Kiều vui mừng khôn xiết như trút được một gánh nặng, "Giờ anh mới thấy thoải mái quá, thoải mái quá..."
"Tại sao em luôn nghĩ mình quyết định vội vàng quá như thế?" Cốc Tử lườm anh.
"Làm gì có! Đi thôi, chúng ta về nhà làm nghĩa vụ vợ chồng thôi."
Cốc Tử đẩy đầu anh ra, "Cút đi! Cả ngày chỉ nghĩ mấy chuyện đó."
Trên đường về Trần Kiều thi thoảng lại cười hì hì, "Quân Quân à, tuy rằng tâm trạng anh đang rất thoải mái, nhưng vẫn hơi căng thẳng một chút đấy. Trước khi mình đăng ký có rất nhiều điều anh không dám nói với em, giờ thì anh dám rồi." Trần Kiều hít một hơi thật sâu rồi nhìn Cốc Tử vẻ do dự hồi lâu, Cốc Tử chau mày nhìn anh mãi không nói gì, rồi đột nhiên cô thở dài, "Làm sao cứ có cảm giác như mình bị lừa vậy?"
"Không đâu, em không hề bị lừa." Trần Kiều hít một hơi thật sâu rồi hơi quay mặt sang phía khác, "Em có yêu anh không?"
Cốc Tử lặng người đi một chút, cô thấy ngón tay để trên vô-lăng của anh hơi động đậy, cô cười bảo anh, "Mấy lời tình cảm đó, mình đừng nói nữa, được không?"
Trần Kiều quay lại hôn nhẹ lên môi cô, "Quân Quân, đối với em điều đó không quan trọng, nhưng lại rất quan trọng với anh. Nhưng anh không ép buộc em đâu, chúng ta cứ từ từ thôi." Anh rất muốn nghe ba từ đó thốt ra từ miệng cô, kỳ thực anh hiểu kết hôn đâu phải là kết cục cuối cùng.
Trần Kiều lái xe rất chậm, anh tủm tiêm cười, trông có vẻ vui nhưng chưa đến mức vô cùng hoan hỉ. Anh thầm nghĩ: "Có phải mình tham lam quá không, luôn muốn nhận được thật nhiều, thật nhiều tình yêu từ cô ấy. Nhưng thôi nào, cứ từ từ." Trước sau gì rồi anh cũng sẽ khiến cô phải cảm động thôi, không đúng sao?
Thấy cũng đã gần trưa, Cốc Tử hỏi anh, "Mình về nhà ăn sao?"
Trần Kiều lắc đầu, "Mình đi Capton."
Cốc Tử ngạc nhiên, đó là khách sạn năm sao, cô vội hỏi, "Ban ngày ban mặt ra đó làm gì?"
Với Cốc Tử, Capton chỉ là nơi đốt tiền, cô nghĩ một chút rồi bảo, "Kể cả là muốn ngủ cũng không cần chọn một nơi đắt tiền thế chứ?"
Trần Kiều chớp chớp mắt, giọng nói tinh nghịch, "Ngủ á?"
Thấy vẻ mặt Cốc Tử ửng đỏ rồi chuyển sang bẽn lẽn, Trần K