Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341990
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.
úi. Dược Dược vui quá, nó liền liến thoáng ngay, "Cung hỷ phát tài", làm hai ông bà vừa buồn cười vừa thấy yêu thằng bé hơn.
Trần Kiều lái xe về nhà trong lòng mừng như bắt được vàng, trên mặt còn lộ rõ nụ cười gian xảo, cũng không quên vòng qua cửa hàng mua chút đồ ăn sáng, trong bụng thầm nghĩ chắc hẳn giờ này Cốc Tử đã dậy rồi, đã chín rưỡi rồi mà. Trần Kiều về tới nhà cô vẫn đang vùi đầu trong chăn ngủ ngon lành, thấy cô không có vẻ gì như sắp dậy, anh bèn khoá cửa rồi lên giường đè lên người Cốc Tử. Cốc Tử sực tỉnh đẩy anh ra, anh không nhúc nhích gì, cô tiếp tục đẩy anh, thấy anh vẫn không động tĩnh gì thì nổi cáu, "Trần Kiều, anh định làm gì vậy?"
Trần Kiều cúi thấp đầu xuống mân mê khuôn mặt cô, "Quân Quân, anh nhớ em!"
Cốc Tử biết không đẩy được anh ra nữa thì quay sang nghịch tóc anh, đột nhiên nhớ tới nội dung gì đó trong blog của anh thì khẽ bảo, "Tiểu Kiều cô nương, để lão gia ngủ thêm chút nữa coi."
Trần Kiều nhướng mày lên trừng mắt với cô, anh đứng dậy cởi hết quần áo rồi chui vào chăn ôm chặt lấy Cốc Tử, "Gọi anh là Kiều lão gia."
Cốc Tử có ngạc nhiên đôi chút nhưng rồi cũng lên giọng, khẽ khàng, "Kiều lão gia, để nô gia ngủ thêm chút nữa nhé."
Lúc này thì Trần Kiều bó tay, anh không động đậy gì thêm, chỉ kéo cô quay mặt lại phía mình, ngón tay anh mân mê khuôn mặt đỏ hồng của cô rồi thì thầm, "Tối qua em cũng không ngủ ngon hả?"
"Không phải đâu, em là điển hình cho việc càng ngủ lại càng muốn ngủ đó."
"Vậy thì tuyệt đối đừng ngủ nữa, em mà ngủ nữa sẽ mê muội đi mất!" Trần Kiều nhấc cằm cô lên rồi áp sát môi anh về phía đó, thế nhưng Cốc Tử mím môi rất chặt, dù môi Trần kiều nó cậy ra thế nào cũng nhất quyết không mở, mắt cô mở to nhìn anh vẻ đùa cợt tinh nghịch. Trần Kiều áp sát môi cô rất lâu không có kết quả gì thì mất hết kiên nhẫn, anh lật người đè lên Cốc Tử, "Mau nghe lời lão gia, nếu không lão gia cưỡng bức nàng."
"Tiểu Kiều cô nương, hãy để ta chết đi." Cốc Tử tiếp tục đùa cợt anh.
Trần Kiều hôn tới tấp xuống đôi môi hồng xinh của cô, Cốc Tử vốn định ngủ tiếp nhưng bị anh quậy cho tỉnh cả ngủ, cô xoa đầu Trần Kiều, "Tiểu Kiều cô nương, lão gia rất có hứng thú, nhưng vì đói bụng quá nên phải dậy đi ăn gì đó đã, nàng tha cho ta nhé." Lừa lúc Trần Kiều chưa kịp phản ứng lại thì cô đẩy anh ra rồi bỏ vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Trần Kiều ngơ ngác đứng dậy, lấy ra bộ đồ ngủ hình bò sữa mặc vào người, trông anh nhủ trẻ ra đến cả chuc tuổi. Cốc Tử đi ra nhìn thấy anh trong bộ dạng ấy thì chỉ buông được đúng một câu, "Em thấy mình như nuôi thêm một cậu con trai vậy."
Trần Kiều quay người lại soi gương lẩm bẩm, "Anh thấy đẹp mà." Ngay sau đó, anh lăng xăng đi lấy đồ ăn sáng vào phòng cho Cốc Tử, thực ra cô cũng lười xuống bếp, giờ lại có đồ ăn bày sẵn trước mặt như vậy thì cũng ăn ngon lành, xong xuôi thì vươn vai thoải mái, "Hôm nay thời tiết tuyệt quá!"
"Thời tiết không quan trọng, thời tiết không bỏ ra làm thức ăn cho em được." Trần Kiều ngồi đối diện với Cốc Tử rồi nháy mắt cô, "Em ơi, mình tiến hành thôi nhỉ..."
Cốc Tử lườm anh rồi chối đây đẩy, "Lần sau, để lần sau nhé."
Trần Kiều không chịu, cứ như đưa trẻ con nhất định đòi kẹo cho bằng được, đòi không được thì lại làm bộ nũng nịu đến thảm thương, đến lúc nào vừa ý mới thôi. Sau nỗ lực không mệt mỏi của anh, Cốc Tử cuối cùng cũng mủi lòng, cô vượt qua chướng ngại tâm lý của mình gật đầu đánh rụp, ban ngày ban mặt đồng ý "hành sự". Trần Kiều bí bức suốt mấy hôm nay giờ mới được như ý nguyện, anh ra sức cống hiến, Cốc Tử nằm rên rỉ hết kêu trời lại than đất, "Ôi, cái lưng của em, em già rồi, lưng không xong rồi."
Trong lúc ân ái, Trần Kiều trông rất gợi cảm, vẻ mặt anh hơi nghiêm nghị, môi mím chặt không nói lời nào, mồ hôi trên trán rơi xuống từng giọt từng giọt. Đối với Cốc Tử mà nói, những lúc này là lúc cô cảm thấy yêu Trần Kiều nhất, ý nghĩ đó vừa lên đã khiến cô vừa nghi hoặc lại vừa áy náy với Trần Kiều.
Xong xuôi, Trần Kiều mãn nguyện vòng tay ôm lấy eo cô, "Cốc Tử, em tốt quá."
"Tốt cái đầu anh...năm mới năm me chẳng để người ta nghỉ ngơi gì cả." Rồi cô quay sang vò rối tóc anh, "Anh phiền quá, phiền phức nhất trần đời!"
"Nhưng đó là nghĩa vụ vợ chồng mà, em không thể tướt đoạt hạnh phúc của anh chứ." Trần Kiều xoa xoa tay mình lên đôi má cô rồi lại cười tinh nghịch, nhìn cô hau háu y như sói đói rình thỏ con.
"Hừ, hạnh phúc của anh được xây dựng trên sự đau khổ của em, cả Dược Dược nữa, không ngờ anh lại bỏ rơi nó như vậy."
"Em ngoan nào..." Trần Kiều tự thấy mình đuối lý, anh vuốt ve mái tóc của cô rồi cười trừ, "Thỉnh thoảng mới một lần thôi mà."
Rèm cửa đã được buông hết xuống nên trong phòng tối như bưng, chỉ có ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn trên đầu giường. Một lúc sau, Trần Kiều ngồi dậy kéo hai chân Cốc Tử ra quan sát, Cốc Tử vừa ngượng vừa giận bảo anh, "Anh nhìn gì vậy hả?"
Trần Kiều làm bộ thương hại bảo, "Thật là đáng thương quá, sưng hết cả lên rồi này..."
"Anh cút ra mau!"
Trần Kiều quay lại với cái gì đó rồi dùng hai chân mình kẹp lấy ha