Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1862 lượt.
ng đợi Cốc Tử nói hết câu vội quay lưng sang vỗ vỗ vào má Dược Dược, "Con yêu, tối con ngủ một mình được không?"
"Tại sao ạ?" Dược Dược chu mỏ, vẻ mặt không vui chút nào, nó phụng phịu, "Con không chịu đâu."
"Ba và mẹ phải nói chuyện riêng với nhau, con chịu khó ngủ một mình, lát ba mua đền cho con một em gấu để ôm, chịu không?"
"Con không chịu mà." Dược Dược lại chu cái miệng lên nhõng nhẹo.
"Tại sao?"
"Chẳng tại sao cả, con không chịu là không chịu, hừ."
Cốc Tử nhìn hai ba con nói chuyện thế thì phì cười.
Giường của Cỗ Tử là giường đôi, ba người ngủ thì đúng là hơi chật thật. Cốc Tử lại rất chú ý tới giấc ngủ của mình, cô sợ hôm sau lại không có tinh thần làm việc gì cả, lại phải nằm ỳ trên giường cả một ngày mới hồi sức được. Vì Dược Dược không chịu nên Cốc Tử cũng từ chối thẳng thừng mong mỏi mấy hôm nay của Trần Kiều.
Trần Kiều không sao ngủ ngon giấc được, bản năng cựa quậy trong người khiến anh khó chịu, sáng hôm sau cả hai mắt đã thâm quầng, anh đi sang gõ cửa phòng Cốc Tử, Cốc Tử đang mơ màng bèn vỗ vào mông Dược Dược, "Dậy mở cửa đi con."
Trần Kiều đứng ngoài hậm hực, mặt anh xịu xuống, "Em làm gì mà còn phải khoá cửa, nhất định phải đề phòng anh vậy hả?"
Một lúc sau Dược Dược ra mở cửa, trên đầu vẫn còn đội mũ con thỏ, hai cái tai thỏ rũ xuống mặt trông thật đáng yêu, Trần Kiều thấy con yêu quá thì cúi xuống âu yếm con rồi khẽ bảo, "Dược Dược, đầu con nhỏ như vậy, cái mũ trùm hết cả mặt rồi còn gì."
Dược Dược cũng còn đang ngái ngủ, vừa ngáp ngáp vừa trả lời ba, "Đây là mũ của mẹ đó ba. Ba à, mẹ bảo ghét ba làm phiền mẹ sớm như vậy."
Trần Kiều hít một hơi rồi tưởng tượng tới mặt Cốc Tử lúc đội cái mũ này, anh cười bảo, "Thì ba đang nhớ mẹ con mà." Anh cẩn thận đóng cửa lại rồi xoa đầu con, "Dược Dược, con yêu của ba, ông bà nội muốn gặp con lắm đó."
Dược Dược chun mũi lại nhìn anh với vẻ phòng bị.
"Vậy nên ba đưa con tới thăm ông bà nhé."
Dược Dược nào kịp phản kháng thì đã bị Trần Kiều bế ra cửa, nó giãy giụa đập lên vai ba, "Ba xấu quá, ba định làm gì thế,"
"Ba đưa con tới chúc tết ông bà nội sớm hơn một chút thôi."
"Sau đó thì sao ạ?"
"Sau đó thì con ở đó chơi với ông bà luôn chứ sao?" Trần Kiều cười hì hì, anh bế con xuống rồi nhét Dược Dược vào trong xe, Dược Dược giãy giụa mãi, mặt phụng phịu, "Ba, từ sau con sẽ ngoan mà, có được không ba?"
"Không được, con sẽ không ngoan." Trần Kiều như đã miễn nhiễm với tính tình thằng bé, đoán trước được việc nó sẽ giở bộ mặt đáng thương ra, tuy cũng không nỡ lòng nào nhưng lần này anh quyết không khoan nhượng. Anh lái xe một mạch tới nhà bố mẹ rồi bế con ra khỏi xe, vừa bế vào nhà vừa cười hì hì với nó, "Con à, con chịu khó ở đây mấy hôm, sẽ có nhiều người tới chúc tết ông bà lắm đó, chắc chắn con sẽ nhận được nhiều tiền lì xì cho mà xem, như vậy mẹ cũng đỡ phải làm việc vất vả nhé."
Dược Dược nhìn Trần Kiều, thấy ba nói vẻ nghiêm túc thì cũng không mè nheo nữa, nó hỏi lại, "Thế sao ba lại không được nhận tiền lì xì?"
"Bởi vì ba lớn rồi, ba lại phải đi mừng cho người ta ấy chứ, con còn nhỏ thì người ta mới mừng. Với cả, người lớn mừng tuổi con thì đừng có khách khí, cứ nhận hết cho ba, có biết hay không? Ai mà cho con nhiều tiền lì xì thì cũng đừng quên chúc người ta \'Chúc mừng năm mới, cung hỉ phát tài\' thật nhiều vào, nghe không?"
Dược Dược nhìn Trần Kiều cười lớn, "Hì hì, cái này con biết, con nhớ rồi ạ."
Trần Kiều được như ý nguyện thì lòng mừng khấp khởi. Mẹ anh đang đi dạo trong vườn, thấy hai ba con Trần Kiều về thì mừng ra mặt, bà vội ngồi xuống ôm lấy Dược Dược mà hôn lấy hôn để, rồi đột nhiên như nhớ ra điều gì, bà ngẩng lên nhìn ra cổng hỏi, "Dược Dược, mẹ con đâu?"
"Mẹ đang ở nhà nấu cơm ạ." Dược Dược nhanh nhẩu đáp.
Ngay từ nhỏ Dược Dược đã được Cốc Tử dặn, ở nhà phải nghe ba mẹ, ra ngoài phải giữ hình tượng hoàn mỹ cho mẹ, cho nên thằng bé mới đáp như vậy. Bà Trần nghe thế thì rất hài lòng, Trần Kiều được thể nói với bà vài câu rồi để Dược Dược ở đó, thằng bé tuy vẫn chưa quen nhưng được bà nội đối tốt nên cũng nhượng bộ Trần Kiều. Bà Trần dẫn thằng bé lên phòng sách trên lầu gặp ông Trần, "Ông à, ông xem ai tới này."
Ba Trần kiều đang ngồi luyện chữ, nghe vợ nói thế thì bỏ bút đấy quay sang, thấy Dược Dược đang đứng đó cười tít cả mắt. Ông thấy thằng bé sao mà đáng yêu quá, ông reo lên, "Dược Dược", còn thằng bé thì cũng chạy nhào tới chỗ ông rồi ôm ông thắm thiết.
Dược Dược chẳng ngại ngần gì, mới ngồi được một lúc nó đã kêu đói bụng vì buổi sáng ba chưa cho ăn gì đã bỏ lại đây, ông Trần nghe vậy thì bực mình lắm, ông sai bảo mẫu nấu cơm ngay cho cục vàng của ông ăn. Dược Dược lại bảo mình chưa đánh răng rửa mặt, ông Trần lắc đầu thở dài, thật không hiểu ra làm sao, hai đứa này vừa kết hôn đã bỏ mặc con cái như vậy... Ông dẫn Dược Dược vào nhà vệ sinh rồi tự tay rửa mặt cho nó, Dược Dược thấy ông bà nội tốt với mình quá, cái gì cũng chiều nó, cho nó ăn ngon chơi vui, rồi sau đó còn đúng như lời ba nó nói, ông bà nhét cho nó hai cái bao lì xì thật lớn vào t