Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1869 lượt.

cậu uống say rồi à, sao người lảo đảo thế?" Cốc Tử thấy Cốc Ánh Dương sắp đổ về phía mình thì vội đưa tay ra đỡ lấy anh.
"Mình chưa say mà." Cốc Ánh Dương dựa vào người cô, đột nhiên mặt anh ghé qua, phả hơi rượu vào cô, "Cốc Tử, mình ở bên nhau đi."
"Gì cơ?" Cốc Tử trợn tròn mắt.
"Mình nói mình muốn ở bên cậu."
"Cậu say rồi." Cốc Tử chau mày đẩy anh ta ra định đi nhưng Cốc Ánh Dương đã kéo cô lại, vì uống nhiều rượu nên mắt anh còn hiện lên những tia vằn đỏ rất đáng sợ, "Mình nói thật đấy, mình vẫn chưa có bạn gái, vả lại mình thấy cậu rất tốt."
Cốc Tử dứt khoát đẩy Bỉ Cốc ra, "Cốc Ánh Dương, cậu đừng đùa nữa."
"Mình không đùa đâu, mình đã điều tra cả rồi, mình biết cậu là bà mẹ đơn thân. Mình cũng biết cậu có qua lại với Trần Kiều, nhưng mình thấy hắn ta không hợp với cậu. Hắn là người vui buồn bất chợt, sớm nắng chiều mưa, hẹp hòi gian trá, hơn nữa gia đình hắn ta cũng sẽ không bao giờ chấp nhận cậu đâu."
Cốc Tử lùi lại sau, cô tỏ vẻ giận dữ, "Con mình là con của anh ấy, tụi mình đã kết hôn rồi, nên mong cậu đừng nói thêm những lời khó nghe đó nữa, mình không muốn nghe. Tạm biệt cậu."
Cốc Tử nói xong rồi bỏ đi. Thực tình, Cốc Ánh Dương cũng có cảm tình với Cốc Tử thật, anh thích cô từ hồi nhỏ, sau lần gặp nhau ở công ty lại bị bạn bè khích vào nên anh cũng hơi mơ hồ về tình cảm của mình dành cho cô. Anh luôn nghĩ rằng duyên phận là do trời định, hai người vốn là bạn thanh mai trúc mã với nhau coi như cũng đã có duyên, nhưng giờ nhìn lại mọi thứ mới thấy có lẽ anh đã nghĩ xa xôi nhiều quá. Bất ngờ phía sau Cốc Ánh Dương có một người đàn ông đi ra, anh ta đập một xấp tiền vào tay Cốc Ánh Dương rồi nói, "Tuy cô ta nói không giống cậu nghĩ lắm, nhưng dù sao cậu cũng thắng rồi."
Cốc Ánh Dương thản nhiên bỏ xấp tiền vào túi, vẫn còn đôi chút hụt hẵng nhưng rồi ngay sau đó quay ta vỗ vai người kia, "Diêu Thuật, thực ra mình thấy cũng thích cô ấy thật."
"Vậy thì theo đuổi đi." Diêu Thuật nói tỉnh queo.
"Mình không có thói quen chòng ghẹo vợ người."
"Ha ha, không phải cậu hàng nào cũng chơi hay sao? Hồi trước..." Nói đến đây, Diêu Thuật nhướng mày với anh," Cậu là người thế nào, tớ còn không biết sao?"
"Nhưng cô ấy khác..." Cốc Ánh Dương chau mày, "Lúc trước mình tìm hiểu thì biết cô ấy độc thân, có lẽ mới kết hôn không lâu... Nhưng mình nghĩ họ sẽ không thể hạnh phúc được, sẽ sớm ly hôn thôi."
Lúc này Cốc Tử đã về đến phòng hát, nếu biết sau lưng mình lại có người trù ám hôn nhân của cô như vậy thì chắc chắn cô sẽ cho người đó biết tay. Vừa quay lại phòng, cô thấy một nhúm người cả nam cả nữ đang sát cả lại với nhau, không biết vì uống say rồi hay vì lý do gì, chỉ mỗi chị Hà là vẫn đang ngồi hát, không tham dự vào cuộc vui ấy. Mấy nam đồng nghiệp cũng đang ôm cả mấy cô tiếp tân mời rượu của nhà hàng, sếp cô thì khỏi phải nói, mỗi tay một cô hết sờ cô này lại nắn cô kia. Đến cả Miêu Miêu cũng đang ngồi nói chuyện thân mật với người đàn ông ban sáng có ý kiến về cô. Cốc Tử không thích không khí ấy, cô với tay lấy mic ngồi hát cạnh chị Hà, được nửa bài thì thấy điện thoại rung, là tin nhắn của Cốc Ánh Dương, "Cốc Tử, xin lỗi cậu, mình uống hơi nhiều."
Cốc Tử đọc qua tin nhắn rồi cười nhạt.
Vừa lúc đó có điện thoại của Trần Kiều gọi tới, thấy đã gần mười một giờ đêm thì vội nói khẽ với chị Hà, "Em về trước đây chị, ở nhà thằng bé quấy quá."
"Tiệc chưa tàn mà em." Chị Hà đảo mắt xung quanh.
Cốc Tử chắp hai tay trước ngực, "Chị Hà, công ty mình ngoài sếp ra thì chị là lớn nhất rồi, em xin kiếu thôi, để thằng bé ở nhà một mình em không yên tâm." Chị Hà gật đầu thông cảm, Cốc Tử nhanh chóng thoát ra khỏi gian phòng nồng nặc mùi khói thuốc, ra đến ngoài cô mới nhận điện thoại, giọng Trần Kiều bên kia đã hơi mất bình tĩnh, "Cốc Tử, sao em lâu thế? Em về được chưa, nếu không anh vào nói chuyện với sếp em."
"Em ra rồi đây, anh đang ở đâu?" Cốc Tử vội chạy ra ngoài, thấy xe của Trần Kiều đã đậu sẵn ở đó, Trần Kiều đứng ở cạnh xe, thấy cô ra thì vội kéo cô vào trong xe, anh cầm lấy tay cô xuýt xoa, rồi đưa cho cô túi chườm nóng, "Em lạnh không?"
"Ừ." Cốc Tử thấy Dược Dược đang ngủ ghế sau thì hỏi anh, "Sao anh lại mang cả con đi thế này?"
"Còn hỏi nữa sao? Để con ở nhà một mình làm sao anh yên tâm được." Rồi anh khẽ gọi con, "Dược Dược, mẹ ra rồi này."
Dược Dược bị đánh thức thì lổm ngổm bò dậy, nó ngáp ngủ hỏi Trần Kiều, "Ba, bây giờ chúng ta về ăn đêm phải không ạ?"
"Ừ."
"Muộn thế này vẫn còn đi ăn hả anh?" Cốc Tử ngạc nhiên.
"Tất nhiên, nếu em no rồi thì nhìn hai ba con anh ăn là được. Anh và Dược Dược đợi em cả tối, bụng đói sôi lên rồi này."
Thành phố về đêm cũng có sức sống riêng, nhộn nhịp hàng hàng quán quán, Trần Kiều đưa hai mẹ con vào một quán cháo, chọn chỗ xong xuôi anh quay sang ghé vào cổ Cốc Tử khịt khịt mũi rồi nhăn mặt lại, "Em hôi quá!"
Cốc Tử như chẳng để ý điều Trần Kiều vừa nói, cô vừa ngáp vừa nói, "Buồn ngủ quá!"
"Tí nữa về mà em không tắm rửa sạch sẽ thì đừng hòng cho em động vào người anh."
"Em.."
Trần Kiều khô


Lamborghini Huracán LP 610-4 t