XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341858

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.

nữ thuần khiết thôi." Cốc Tử hừ một tiếng.
Trần Kiều im bặt không biết nói gì hơn.
Cốc Tử nói tiếp, "Anh cưỡng bức em một cách thuần khiết, em cũng chiếm đoạt anh một cách trong sáng, sự việc chính là như vậy."
Trần Kiều nghe cô nói vậy thì phì cười, khuôn mặt tuấn tú của anh mau chóng dãn ra. Anh lái xe về đón Dược Dược, lúc rời đi bà Trần còn gửi thêm rất nhiều đồ ăn cho Cốc Tử, "Cái này cho con, cái này cho Dược Dược, cái này cho mẹ gửi biếu ông bà thông gia, còn kia là loại trà mà Trần Kiều thích, còn..."
"Mẹ, mẹ cho chúng con nhiều đồ quá." Cốc Tử ái ngại nhìn đống quà \'mẹ chồng\' cô đã cất công chuẩn bị.
"Con nhận đi, người một nhà rồi, đừng ngại." Ba Trần Kiều bảo rồi quay sang nhìn Trần Kiều, "Con nhận cho Tiểu Quân đi, mang hết về."
Cốc Tử không từ chối được thì đành nhận cả, biết bao nhiêu là đồ, nào là sô-cô-la loại hảo hạng những cả ngàn đồng một cân, rồi thì bánh kem, tổ yến, cà phê, mỹ phẩm, cũng toàn của những thương hiệu cao cấp đắt tiền. Cốc Tử chẳng biết nói sao, có lẽ mẹ anh nghĩ bình thường cô tiết kiệm chi tiêu, không dám dùng những đồ này, nghĩ tới đây cô lại thấy may, may mà anh không ở cùng bố mẹ, chứ nếu ở cùng thì không cô sẽ còn khó xử thế nào nữa. Cuộc sống của giới thượng lưu cô cũng không hiểu gì, có khi lúc ngồi ăn cơm cô ngồi sai tư thế cũng chưa biết chừng.
Trần Kiều thì không khách sáo gì, ba mẹ cho bao nhiêu đồ anh nhận hết, sếp đặt mọi thứ lên xe xong anh đưa tay vẫy chào họ, Cốc Tử cũng lễ phép chào tạm biệt, "Ba mẹ, chúng con xin phép về đây ạ. Dược Dược, chào ông bà đi con."
"Con chào ông nội, bà nội." Dược Dược vẫy tay với ông bà Trần rồi theo Cốc Tử bước vào xe.
Hôm sau, Trần Kiều và Cốc Tử đem rất nhiều đồ về thăm ông bà ngoại. Ba mẹ Cốc Tử vui mừng ra mặt, ba Cốc Tử đã chấp nhận anh nên thái độ với anh cũng tốt hơn rất nhiều. Cốc Tử muốn ở lại vài hôm, Trần Kiều gật đầu đồng ý chiều theo cô không hề do dự. Sang đến sáng ngày thứ ba, Cốc Tử đang ngủ thì Trần Kiều một mực gọi cô dậy, "Em mau dậy đi, mình đi hẹn hò."
"Hẹn hò gì, em đang buồn ngủ đây, ra chỗ khác chơi đi." Cốc Tử trở người tiếp tục ngủ, Trần Kiều lay cô mãi mà không được đành nằm một bên chờ cô dậy. Cốc Tử ngủ tới hơn mười một giờ mới chịu mở mắt, Trần Kiều thấy cô tỉnh thì lập tức xịu mặt xuống, "Em không nhớ hôm nay là ngày lễ tình nhân sao?"
Cốc Tử mặt mày tỉnh bơ sau một giấc ngủ đẫy, vừa ngáp vừa vươn vai khoan khoái hỏi lại, "Lễ tình nhân là gì?"
Trần Kiều ỉu xìu, anh chạy ra góc phòng lấy bó hoa đến đưa trước mặt cô rồi lạnh lùng đáp, "Là cái này."
"Ôi, em cảm ơn." Cốc Tử cười sung sướng rồi ôm lấy bó hoa hít hà.
Trần Kiều đưa tay ra trước mặt cô, "Thế quà của anh đâu?"
Cốc Tử kéo lấy tay anh rồi hôn chụt một cái rõ kêu vào lòng bàn tay anh, "Đây."
"Chỉ có thế thôi á." Trần Kiều trợn tròn mắt ngạc nhiên.
"Tiểu Kiều cô nương, nụ hôn của lão gia đáng giá lắm đấy." Nói rồi Cỗ Tử bò dậy khỏi giường định vào nhà vệ sinh nhưng Trần Kiều đã lập tức ôm lấy cô từ đằng sau lưng, "Lão gia lạnh lùng với thiếp quá, bảo sao bao nhiêu năm nay chẳng có nàng nào chịu ở bên cạnh lão gia cả."
"Xì, không thế thì làm gì tới lượt Tiểu Kiều cô nương được hầu hạ cho ta chứ? Nói cho nàng biết, có rất nhiều người theo đuổi ta nhưng ta không thèm đó."
"Thế thì có gì đáng khoe, như ta đây cũng có cả đàn ông theo đuổi đó, xí!"
Cốc Tử nghe thấy câu \'cũng có đàn ông theo đuổi\' liền trợn tròn mắt, cô quay người lại đá cho anh một cái, "Ai?"
"Một người đàn ông." Trần Kiều hạ giọng, càng làm ra vẻ bí mật.
Cốc Tử đứng dậy vào nhà vệ sinh, rửa mặt chải đầu xong cô kéo tay Trần Kiều, "Tiểu Kiều cô nương, hôm nay nàng có kế hoạch gì nào, chúng mình đi hẹn hò thôi..."
Cô chưa kịp nói hết câu thì anh đã ngắt lời, "Làm gì còn hẹn hò gì nữa? Anh hủy hết rồi!"
"Đồ ngốc, sao cứ phải tới mấy quán ăn sang trọng làm gì, chúng ta đi lang thang bên ngoài cũng được chứ sao?" Cô vừa nói vừa trừng mắt nhìn anh.
Nói rồi cô kéo anh lại chọn đồ để thay, còn tự tay thắt cà vạt cho Trần Kiều rồi kéo tay anh ra phố cùng mình.
Ngày lễ nên phố xá rất nhộn nhịp, từng đôi từng đôi tình nhân khoác tay nhau qua lại, già có, trẻ có. Hai người họ hoà vào cùng đám đông, Cốc Tử chỉ tay về phía một người đàn ông, "Trần Kiều, anh xem, em rất thích kiểu đàn ông như vậy. Nếu giờ chưa có anh chắc chắn em sẽ xin số điện thoai của ông ấy."
Trần Kiều nhìn theo hướng chỉ tay của Cốc Tử, chỉ thấy người đàn ông đó ngoài già hơn mình ra thì chẳng nhận thấy điểm gì hơn anh cả. Anh kéo lấy eo Cốc Tử để cô sát vào mình thêm chút nữa rồi véo một cái, "Em dám, em mà dám lăng nhăng thì chết với anh."
Rồi anh chậm rãi bảo, "Nếu thích, phải thích người nào thực sự hơn anh kìa."
"Xì." Cốc Tử hừ một tiếng, "Em thích đàn ông dừ dừ một chút, chỉ cần có chút tuổi tác, em dễ bị thích ngay. Chẹp, nhóc con, em còn ít tuổi hơn cả chị."
Trần Kiều bất ngờ quay sang hôn cô, "Hôn nhau giữa đường cũng là công việc đòi hỏi thể lực!" Rồi anh lại cười hì hì, "Anh thắng rồi, em gọi anh là anh đi."
"Đồ trẻ