Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1864 lượt.
đất, "Anh ngồi đấy mà mơ! Vậy thì anh còn nợ em một vạn đồng đó! Sau đó, ai là người ngồi chơi tiếp hả, đúng thật là, anh phải bồi thường phí hao tổn máy tính cho em."
Trần Kiều không cãi lại được với miệng lưỡi của Cốc Tử, anh ngồi dưới đất phụng phịu, ấm ức nhìn co hồi lâu mới lên tiếng, "Được lắm, được lắm, em giỏi đấy, giờ anh đang ở nhờ nên không thể không nhường em, đợi sau này anh sẽ xử em cả thể."
Cốc Tử lại giơ chân đạp đạp, Trần Kiều nhanh như cắt tóm lấy chân cô cắn một miếng, "Không được đá anh nghe chưa, đi ngủ đi, Quân Quân, anh mệt lắm rồi, mấy hôm nữa đùa với em sau."
"Thật là, không biết ai đang đùa với ai, anh thật là, xì..."
Sau giấc ngủ thì hai người làm hoà với nhau như không có chuyện gì xảy ra. Ba ngày sau, Cốc Tử lại phải xin nghỉ phép một tuần vì cũng đến ngày hôn lễ của cô. Bố mẹ Cốc Tử muốn cô về sớm vì trước ngày tổ chức không nên gặp mặt, Cốc Tử biết điều đó thì bỗng nhiên cảm thấy choáng váng, cô không thể nào tưởng tượng nổi chuyện tưởng như đơn giản đó lại khiến cô suy nghĩ vậy. Bình thường hai người đấu võ mồm với nhau cả buổi vì mấy chuyện cỏn con, những lúc ấy cô chỉ trách anh trước đó nguỵ trang khéo quá, khiến cô không nhận ra được con người thật của anh, giờ anh không còn nhịn cô như trước khi cưới nữa, muốn nhịn là nhịn, mà muốn nổi giận là nổi giận được ngay, nhưng giờ phải về nhà, cả ngày không thấy anh khiến cô rấm rứt khôn nguôi. Cô nhớ anh, rất nhớ.
Hơn nữa, trước kia Trần Kiều lúc nào cũng sẵn sàng quỳ trước mặt cô xin tha lỗi, mỗi lần như thế cô lại cảm thấy con người anh chẳng có tí khí chất gì, còn giờ, thấy được bản lĩnh của anh, cô biết anh có thừa khả năng trấn áp được bản thân thì lại rất trân trọng anh. Những lúc anh ngoan ngoãn nhận lỗi trước cô chẳng qua là nhường nhịn cô, tự thích bị đày đoạ đấy thôi.
Cốc Tử nghĩ miên man một lúc rồi bất chợt thở dài, hôm nay và mấy hôm tới sẽ không được thức khuya quá kẻo tới ngày tổ chức hôn lễ mắt thâm quầng ra thì không ổn chút nào. Mấy hô, nay cô cũng bận bịu đi làm đẹp, đi spa, còn tìm gặp mấy người nhờ phù dâu.
Mấy hôm nay, Trần Kiều cũng bận tối tăm mặt mũi, bên nhà anh lễ nghi nhiều, Cốc Tử bảo mấy chuyện lặt vặt, lằng nhằng bên nhà anh anh tự lo, thế nên buổi tối Trần Kiều mới có chút thời gian rảnh rỗi để gọi điện cho cô, "Tiểu Quân, anh nhớ em quá!"
"Ừ."
"Em có nhớ anh không?"
"..."
"Có nhớ anh không hả?"
"Ừm."
"Có nhớ không hả em?"
"Có."
Cốc Tử chỉ nói một từ đó rồi bối rối ngượng ngùng, bên cạnh anh lâu như thế rồi nhưng cô chưa bao giờ nói cho anh biết suy nghĩ, tình cảm thực của mình.
Rất lâu sau bên kia mới có một tiếng "Yeah", "Anh vui lắm, à còn nhóc con Dược Dược, hôm nay được anh Cố dẫn sang bên đó chơi rồi."
"Vâng, không sao đâu, đều là người trong nhà cả, nhưng Tiếu Tiếu đang có bầu, anh nhắc con đừng làm phiền phức nhiều." Im lặng thêm một lúc Cốc Tử mới nói tiếp, "Buổi tối ra ngoài anh nhớ mặc thêm áo ấm nhé."
"Đừng cúp máy mà, anh mới nói với em được mấy câu."
".."
"Còn chuyện này nữa, anh hỏi giùm ông nội."
"Gì vậy anh?"
"Em nhớ mời bà nuôi tham dự hôn lễ nhé, hôm qua vô tình anh nghe ông nhắc tới."
"Hì hì, yên tâm đi, chuyện này em nhớ rồi mà." Cốc Tử cười rồi nghĩ tới chuyện ông nội và bà nuôi của cô.
Tập tục ở thành phố W quê Cốc Tử là phải nhờ cho bằng được chín người làm phù dâu, người nào đã lấy chồng thì không được làm phù dâu nữa, ngoài ra còn có rất nhiều những luật lệ khác nữa, tưởng là dễ mà kỳ thực không hề đơn giản chút nào. Miêu Miêu và Tiểu Võ là hai người, số còn lại Cốc Tử phải gọi điện khắp nơi để nhờ vả, suốt cả một ngày trời mới xong được khoản này. Mà đâu phải chỉ cần gọi điện ngỏ lời một tiếng là xong, mỗi lần nhờ vả ai cô đều phải kể lại tường tận chuyện tình cảm của bản thân khiến đối phương vô cùng kinh ngạc, bản thân cô cũng phải thốt lên, "Kết hôn sao mà phức tạp quá vậy!"
Thực là, công cuộc chuẩn bị kết hôn của cô cũng hệt như đường tình duyên của cô vậy, là một con đường vô cùng khúc khuỷu.
Ngày tổ chức hôn lễ, từ sáng sớm Trần Kiều đã lái chiếc xe Bossini màu trắng mới thay cho chiếc Mescedes trước đây, xe đã được trang trí thành xe đón dâu vô cùng sang trọng. Trần Kiều diện bộ com-lê trắng cao cấp, chỉn chu tới từng đường kim mũi chỉ, bên ngực trái đính hoa, thần sắc ngời ngời vô cùng hứng khởi, khoé miệng anh lúc nào cũng nở nụ cười không ngớt.
Trần Kiều đứng ở cửa, thấy anh họ Cốc Tử khoác tay đưa cô xuống thì mắt anh cứ như dính chặt vào cô không rời. Hôm nay cô đẹp quá, phải nói đẹp quá mức cho phép, đẹp không lời nào miêu tả nổi. Làn da trắng nõn nà, sống mũi thon cao, vẻ đẹp của Cốc Tử vừa thanh khiết vừa gợi cảm khiến anh say đắm. Vốn dĩ Cốc Tử đã đẹp, hôm nay cô lại như thay da đổi thịt một lần nữa, anh ngắm cô hồi lâu mới định thần trở lại, nhanh chóng mở cửa ra để cô vào trong xe.
Trần kiều cười tít cả mắt bảo cô, "Cốc Tử, hôm nay em đẹp quá, mắt anh sắp rớt xuống rồi đây. Bây giờ anh chỉ muốn nhìn em mãi cho tới khi trời đất sụp đổ."
"Mới mấy ngày không gặp mà miện