pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảnh Hậu Tái Sinh

Ảnh Hậu Tái Sinh

Tác giả: Mi Bảo

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2461 lượt.

ôm nay anh sẽ ngủ ở sa-lông.
Đường Hựu Đình vò vò đầu, đưa ra quyết định nhanh chóng, lấy chăn đắp cho Minh Vi rồi mặc quần áo lao nhanh ra cửa.
Minh Vi chui vào trong chăn cười sằng sặc, cười đến nỗi chảy cả nước mắt.
- Anh định đi thật hả? Đại minh tinh Đường Hựu Đình canh ba nửa đêm đến cửa hàng tiện ích mua bao cao su hả?
Đường Hựu Đình quay lại lấy ví, nhân tiện cắn một phát vào má Minh Vi:
- Em cứ đợi đấy, hôm nay anh nhất định phải giải quyết một lần cho xong.
- Lại còn cắn người ta nữa, đúng là tuổi Tuất không oan! – Minh Vi xoa xoa mặt, nghe tiếng bước chân người đó tất tả đi xa dần.
Bên ngoài tiểu khu có một cửa hàng siêu thị 24h. Cô gái bán hàng đang mơ màng tựa vào quầy ngủ gật, nghe thấy tiếng chuông cửa bèn uể oải mở mắt ra. Ngay lúc đó hai con ngươi của cô ta gần như trồi hẳn ra ngoài.
Đường Hựu Đình!
Ngôi sao lớn đó đi thẳng đến truóc quầy hàng, lấy một chiếc hộp từ trên giá xuống bằng một động tác nhanh gọn rồi đưa đến trước mặt nhân viên thu ngân. Cô gái đỏ bừng mặt tính tiền cho anh, ánh mắt đầy ai oán khiến cho Đường Hựu Đình sém chút nữa tưởng mình vừa làm bậy rồi bỏ rơi cô gái đó.
Khi quay về chung cư, phòng ngủ đã yên tĩnh không còn tiếng động nào. Minh Vi vẫn giữ nguyên tư thế co tròn, mắt nhắm nghiền, ngủ thiếp đi.
Đường Hựu Đình ngồi xuống cạnh giường, dở khóc dở cười nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, tay khẽ vuốt ve trên đó. Cô ngủ khá say, song anh không ngủ được. Anh đóng cửa phòng ngủ lại rồi bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. Dọn sạch sẽ xong xuôi đến hai giờ sáng, nhưng anh vẫn không buồn ngủ.
Đường Hựu Đình đi tắm, mang nguyên cơ thể vẫn còn hơi nước nằm xuống bên cạnh Minh Vi. Anh cẩn thận mở chăn ra rồi đắp cho cả hai, sau đó ôm trọn Minh Vi vào lòng.
Minh Vi khẽ cựa quậy trong lòng anh rồi mở mắt. Hàng mi dài cong vút của cô khẽ quệt vào ngực anh như có lông vũ sượt vào. Đường Hựu Đình cúi đầu hôn lên trán cô, hỏi: “Dậy rồi à?”.
Minh Vi vẫn chưa tỉnh hẳn, chỉ ừm một tiếng theo bản năng.
Chỉ một giây sau đó trời đất như đảo lộn, cô bị cả một cơ thể đè sấp lên người mình. Cơ thể đàn ông mạnh mẽ, rắn chắc và nóng bỏng đè nặng lấy cơ thể nhỏ bé của cô.
Cơ thể Minh Vi cuối cùng cũng thức dậy hoàn toàn, tim đập thình thịch. Cô quàng tay ra sau lưng Đường Hựu Đình, cảm thấy từng nhịp chuyển động của các búi cơ bên dưới lớp da mềm mại trơn nhẵn của anh, sung sướng nhắm mắt lại.
Minh Vi nằm xoài giữa đống chăn, chầm chậm giữ đều nhịp thở. Đường Hựu Đình ngồi bên cạnh cô, lật chăn rồi dùng một chiếc khăn bông ướt lau người cho cô. Minh Vi vừa mỏi vừa đau, nhưng trong lòng vui hết mức. Cảm giác đè nặng trên ngực lúc nãy tạm thời tan biến hết.
Trong lúc lơ mơ, một ý nghĩ bất chợt hiện lên trong đầu cô: Hóa ra đêm đầu tiên lại có thể khiến người ta kích động đến mức này. Chẳng trách Cố Thành Quân ngoại tình, nếu là cô, cô cũng khó tránh được việc ăn vụng đó. Suy cho cùng, nếu so với mức độ của ngày hôm nay, thì trong suốt sáu năm trời cô ngủ với Cố Thành Quân, chưa bao giờ có một lần được như vậy. Vậy mới nói, không thỏa mãn được phần bên dưới của người đàn ông, sẽ không bao giờ giữ được phần trên của anh ta. Cố Thành Quân kiềm nén được tới sáu năm trời mới ngoại tình cũng đáng để phong anh hùng.
- Cười gì vậy? – Đường Hựu Đình lật Minh Vi ra, tiếp tục lau người cho cô. Anh chỉ mặc một chiếc quần ngủ rộng thùng thình, ánh đèn vàng ấm áp trong phòng ngủ khiến cho làn da trơn nhẵn của anh phủ một lớp ánh sáng lung linh. Minh Vi không thể không đưa tay ra vuốt ve cánh tay và vòm ngực rắn chắc đang phập phồng.
- Ngủ đi em. – Đường Hựu Đình cầm lấy tay cô, nhét vào trong chăn, sau đó vứt chiếc khăn ra rồi nằm xuống cạnh cô.
Minh Vi bỗng nhớ lại đêm đầu tiên với Cố Thành Quân, trong phòng ngủ tối om, những cái hôn lặng lẽ, họ quấn lấy nhau trong im lặng. Động tác của Cố Thành Quân rất nhẹ nhàng, nhưng cô căng thẳng tới mức không làm gì được, lại đau tới mức chân tay tê dại hết, song cô vẫn cố nín để không kêu lên tiếng. Đến khi kết thúc, Cố Thành Quân bật đèn lên, giật thót vì vết máu dính trên giường. Minh Vi cắn môi đến sứt cả ra, mấy ngày sau vẫn còn sưng.
Khi đó cô vẫn cảm thấy hạnh phúc, dù trong niềm hạnh phúc ấy là sự lo lắng bất an, hạnh phúc tới mức không dám yên tâm là mình đang có. Lúc này cô lại có cùng cảm giác như vậy, niềm hạnh phúc cô đang giữ trong tay hết sức mong manh, nếu siết chặt quá sẽ vỡ tan, nếu buông lỏng tay sẽ bị gió cuốn trôi đi mất.
Khi Đường Hựu Đình tỉnh dậy trời đã sáng bạch, Minh Vi không còn nằm bên cạnh anh. Anh đi về phía phát ra tiếng động, liền trông thấy cô đang bận rộn trong bếp.
Đúng dáng vẻ mà người đàn ông nào cũng mong được trông thấy, cô mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của anh, bên dưới để trần. Trong nhà bật máy sưởi nên rất ấm, vì vậy Minh Vi hoàn toàn có thể mặc một cách mong manh gợi cảm thế này.
Đường Hựu Đình ngồi xuống bên cạnh quầy bar, nhìn Minh Vi cười ngớ ngẩn. Minh Vi liếc xéo anh một cái, đẩy bát cháo thịt và trứng gà đã luộc chín ra cho anh. Đường Hựu Đình ăn một thì