Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2404 lượt.
ớ lại. - Mẹ anh sinh ra trong một gia đình có truyền thống âm nhạc. Ông ngoại anh chơi dương cầm, còn bà ngoại là một ca sĩ giọng nữ cao. Từ nhỏ mẹ anh đã thích hát, trong một hội hát đối ở làng đã gặp bố anh. Sau khi cách mạng văn hóa kết thúc, bố anh đã tìm cách để gửi mẹ anh, dì và cậu vào trường đại học. Học xong, có lẽ vì muốn đền ơn bố anh nên mẹ đã đồng ý kết hôn.
Minh Vi nhận thấy ngay có gì đó gợn lên trong câu nói của Hựu Đình.
- Bố anh là tư lệnh quân khu, ông nhập ngũ từ khi mới học hết phổ thông, tính tình khô khan. Còn mẹ anh lại thích văn hóa nghệ thuật, thích một cuộc sống tao nhã, đương nhiên sẽ nhanh chán khi sống với bố anh. - Đường Hựu Đình cười cười. - Khi anh bắt đầu biết nhận thức thì quan hệ của họ khá lạnh nhạt rồi. Tuy nhiên họ không bao giờ cãi nhau, bất kể chuyện gì cũng thương lượng mềm mỏng. Bố anh gần như sùng bái mẹ anh, nâng niu bà như nâng niu một vị tiên nữ trên trời vậy, chỉ cần chuyện gì không quá đáng, ông cũng đều để mẹ làm, không can thiệp. Song một cuộc hôn nhân như vậy luôn tồn tại nguy cơ. Năm anh lên mười tuổi, mẹ anh quen một người Mỹ gốc Hoa, đó là một nhà sản xuất âm nhạc. Anh hoàn toàn có thể tưởng tượng ra mối tình đó, cuối cùng đã tìm thấy được kẻ tri âm giữa biển người mênh mông vậy. Khi đó mẹ còn nói với cậu là cuối cùng bà cũng tìm được nơi mình thuộc về.
- Mẹ anh như vậy, bố anh phản ứng như thế nào?
- Ban đầu bố anh còn nhẫn nhịn, ông nghĩ vì có anh nên chắc mẹ anh sẽ không làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn. Nhưng sự thực là ông đã đánh giá thấp sức mạnh của tình yêu. - Đường Hựu Đình kê tay ra sau gáy rồi nhìn lên trần nhà. - Người kia muốn quay về Mỹ nên mời mẹ anh cùng đi một chuyến. Năm đó đang có trào lưu xuất ngoại, giấc mộng Mỹ kiều như trăng ở đó tròn hơn nên ai cũng muốn được tới đó một lần. Mẹ anh còn trẻ nên đương nhiên cũng xiêu lòng.
Minh Vi hơi dịch người một chút, kéo Đường Hựu Đình vào rồi đan những ngón tay mình vào mười ngón tay anh.
- Trực giác của trẻ con luôn chính xác, khi đó anh cảm thấy ngay là mẹ anh muốn đi. Những người hàng xóm lắm chuyện với mấy người thân thích vốn nghĩ rằng anh còn bé chưa biết gì nên toàn bàn tán đến chuyện đó trước mặt anh, nói mẹ anh là người dễ thay đổi, nói bà không biết ơn bố. Có những buổi tối mẹ ngồi khóc một mình, còn bố đóng cửa phòng ngồi hút thuốc. Anh từng hỏi mẹ là có phải mẹ muốn đi không, khi ấy mẹ còn thề tuyệt đối không bao giờ bỏ anh lại một mình, sẽ không bỏ mặc anh. Nhưng hôm đó anh đi học về, nhìn thấy bố đang đốt đồ đạc của mẹ. Hóa ra bà vẫn đi theo người đàn ông đó.
Những ngón tay Đường Hựu Đình hơi lành lạnh. Minh Vi cảm thấy khi đó anh giống hệt một đứa bé, dù vô cùng lo sợ nhưng cuối cùng vẫn mất đi người mẹ. Anh đã đau khổ hết mức, nhưng quá nhỏ bé nên không thể làm được bất cứ chuyện gì.
- Từ đó trở đi, bố không cho phép anh nhắc đến mẹ trong nhà, ông vùi đầu vào công việc, thậm chí thường ở lại trong đơn vị. Có những thời gian dài anh chỉ biết trông vào sự chăm nom của dì La và chú Diệp. Sau này chú Diệp hi sinh, hai năm sau, được tổ chức tái hợp, bố anh tái hôn với dì La. Dì La cùng Diệp Mẫn chuyển tới sống cùng, cuối cùng trong nhà cũng có hơi người. Nói thực lòng, so với mẹ anh, dì La thích hợp với cuộc sống gia đình hơn. Còn mẹ anh quả thực lúc nào cũng giống như tiên nữ sống trên trời, không thuộc về chốn nhân gian. Bà ấy ra đi cũng là lẽ tất nhiên.
- Vậy sau này anh còn gặp lại mẹ nữa không? - Minh Vi hỏi.
Đường Hựu Đình đưa tay ra ôm lấy cô, tựa đầu cô vào cánh tay mình:
- Có gặp. Sau này bà ấy bệnh năng, trước lúc chết có về nước.
- Sau khi đến Mỹ, mẹ anh không kết hôn với người đàn ông đó vì ông ta đã có vợ. Mẹ anh vốn là người cao ngạo, nên quyết định chia tay. Những ngày tháng đó bà ấy sống như thế nào anh cũng không biết, chỉ biết là từ một người phụ nữ xinh đẹp và mạnh khỏe mới hơn ba mươi tuổi đã biến thành một phụ nữ trung niên khô khan tiều tụy chỉ sau có ba năm. Sau khi về nước, bà phát hiện ra mình bị ung thư phổi, chỉ chưa đầy nửa năm đã mất. Cậu và dì anh đã đứng ra lo hậu sự cho bà. Khi tổ chức tang lễ, bố anh có đưa anh đến. Bức ảnh dùng làm ảnh thờ là bức ảnh chụp trước lúc bà xuất ngoại, thời kỳ tươi đẹp nhất.
Minh Vi ôm Đường Hựu Đình lặng im không nói. Đường Hựu Đình hôn lên mái tóc cô.
- Trước kia anh hận mẹ vô cùng. Bà ấy đã bỏ rơi anh, đã phản bội lại lời hứa của chính mình. Nếu như bà ấy hạnh phúc thì còn được, đằng này lại sống một cách khổ sở như vậy. Nhưng về sau, đến khi anh thực sự bắt đầu yêu, anh mới hiểu được rằng có những thứ tình cảm khiến cho con người ta không còn thuộc về mình nữa.
- Thế nhưng tình yêu không nên khiến cho con người ta không còn thuộc về mình, tới nỗi rơi vào cảnh khó xử. Tình yêu nên khiến cho người ta vui mới phải. - Minh Vi nói. Nói xong cô lại cảm thấy câu nói đó hơi mơ hồ. Tình yêu của cô với Đường Hựu Đình chẳng phải cũng đang rơi vào cảnh khó khăn hay sao?
Có lẽ Đường Hựu Đình cũng có cùng suy nghĩ đó nên một lúc lâu không nói gì, chỉ cười cười.
Mùa hè năm đó,