Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.
Vĩnh Thành trở thành cái tên nổi bật trên khắp các trang đầu của báo chí với hai thông tin nóng hổi: Một là tiểu Hoa đán Tô Khả Tinh bị bắt ở Nhật vì tàng trữ ma túy, có thể phải đối mặt với án phạt tù hai năm, hai là Hoa đán Chân Tích nghiện ma túy. Dù Chân Tích ra sức phủ nhận, song những lời biện hộ thiếu sức thuyết phục và cả quyết định thoái hôn của Tôn Hiếu Thành đã giải thích cho tất cả.
Để gây dựng được một ngôi sao phải mất công sức vun đắp suốt mấy năm trời, nhưng để hủy hoại một ngôi sao cũng chỉ cần một quả bom là đủ. Tô Khả Tinh bị ngồi tù, còn Chân Tích, nếu sau này có thể trở lại cũng sẽ chỉ đứng vào hạng diễn viên loại ba là cùng.
Cố Thành Quân để bảo vệ Vĩnh Thành chỉ có một cách đó là chấm dứt mọi quan hệ với Chân Tích. Hợp đồng của cô ta với Vĩnh Thành cũng đã đến hạn, Chân Tích được hưởng một chút cổ phần của Vĩnh Thành, đứng ra mở một studio riêng. Do đó, những chuyện sau này Chân Tích làm cũng sẽ không liên quan gì đến Vĩnh Thành nữa.
Kể từ sau lần đó Minh Vi không còn gặp lại Tô Khả Tinh và Chân Tích.
Tháng Tám trời nắng cháy da, Đàm Lập Đạt tổ chức sinh nhật lần thứ sáu mươi. Ông tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở ngoại thành của mình, hầu hết tất cả những nhận vật có tiếng trong giới đều đến chúc mừng.
Minh Vi đến tặng quà xong cũng lui sang một bên, gọi điện thoại cho Đường Hựu Đình:
- Mọi người gần như có mặt đông đủ cả rồi, đều đang hỏi anh.
- Anh sắp đến rồi, đèn đỏ nên ùn tắc một chút.
- Ai lái xe vậy? Tiểu Hoàng à? Hôm nay anh phải uống rượu đấy.
- Anh tự lái.
- Vậy lúc xong để em đưa anh về.
- Đến khi đó rồi tính sau. - Đường Hựu Đình nói mập mờ.
Minh Vi thất vọng tắt máy. Quan hệ của cô với Đường Hựu Đình hiện giờ nhìn tưởng tốt đẹp, nhưng vẫn bị ám ảnh bởi lần say rượu đó nên vô hình trung lại bị sự nghi ngờ và suy xét thế chỗ. Bọn họ đối xử với nhau không còn chân thành như trước, cảm giác như ở giữa luôn có một vách ngăn lờ mờ.
Sự việc ngày càng khiến cho Minh Vi không sao chịu nổi, cô thường xuyên cảm nhận thấy sự buồn bực ở Hựu Đình. Anh muốn tin tưởng cô, muốn cô trở lại như lúc ban đầu, nhưng dù hai người có cố gắng đến thế nào, cũng không thể thay đổi được tình hình hiện tại. Mỗi khi những cơn kích động qua đi, chỉ còn lại một sự tiếc nuối âm thầm.
Một quan hệ như vậy liệu có thể kéo dài được bao lâu?
Người phục vụ đưa đến một ly cocktail màu xanh lục bảo, vị chua ngọt rất vừa miệng. Minh Vi uống khá nhiều, sau đó lấy một chút đồ ngọt vào đĩa rồi trốn ra vườn sau, đứng dưới giàn nho từ từ ăn. Giàn nho này được Đàm Lập Đạt trồng từ khá lâu, hình như là hồi cô vừa mới kết hôn. Trước đây, mỗi khi cô đến nhà chú Đàm chơi, đều thích ngồi một mình ở đây đọc sách. Cho tới khi bóng tối ập xuống, Cố Thành Quân được Đàm Lập Đạt chỉ chỗ tới tìm, hai người mới dắt tay quay vào nhà ăn tối.
- Anh biết ngay là em ở đây. - Nghĩ đến Tào Tháo là Tào Tháo tới.
Cố Thành Quân bước trên ánh trăng bồng bềnh tới chỗ Minh Vi. Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, trông nổi bật hẳn với màn đêm.
Minh Vi liếc qua anh với vẻ hơi mệt mỏi.
- Chủ tịch đúng là không biết thương nhân viên. Tôi mệt quá nên chẳng muốn giữ gìn hình ảnh gì nữa, trốn ra đây nghỉ, vậy mà anh lại đến.
Cố Thành Quân cười vui vẻ:
- Đây cũng đâu phải nhà em.
Minh Vi ngồi dịch ra đầu ghế, giữ một khoảng cách nhất định với Cố Thành Quân.
- Sao không thấy Đường Hựu Đình đâu, hai người không đến cùng nhau à? Mọi người nói em và Đường Hựu Đình đã chia tay là thật sao? - Cố Thành Quân hỏi.
- Liên quan gì đến anh? - Minh Vi khó chịu.
Cố Thành Quân vẫn cười:
- Nếu như em chia tay với cậu ấy, anh sẽ theo đuổi em.
Minh Vi liếc nhìn anh:
- Chủ tịch bệnh nặng rồi, không thể dừng uống thuốc được đâu.
- Nếu thích em là một căn bệnh thì anh chấp nhận để lâm vào tình trạng vô phương cứu chữa.
Minh Vi suýt thì sặc. Cố Thành Quân định tiến đến gần vỗ lưng cho cô, nhưng cô vội vàng hất tay anh ra rồi đứng dậy.
- Chủ tịch, rốt cuộc anh làm sao vậy? Nếu anh ghét tôi, cứ nói thẳng ra, không cần phải làm trò buồn nôn như vậy. Tôi cũng thừa nhận đã bắt chước vợ anh để dụ dỗ anh rồi còn gì.
- Em dụ dỗ, tôi cắn câu, như vậy là hợp tình hợp lý.
Minh Vi bật cười lớn:
- Thích một người phụ nữ thâm hiểm và xáo trá, đầy mưu toan tính toán sao? Anh có biết ai đã lấy túi cần sa vốn được cất kỹ bên trong hành lý của Tô Khả Tinh ra rồi để vào túi xách của cô ta không?
Cố Thành Quân im lặng nhìn Minh Vi. Minh Vi đứng đó cười, ánh đèn sáng rực của ngôi nhà phía sau lưng khiến cho đường viền khuôn mặt cô được phác họa bằng một quầng sáng màu vàng, hiện rõ lên cả lớp lông tơ nhỏ xíu. Đó vẫn là khuôn mặt non tơ của tuổi thanh xuân, trông cơ thể xinh đẹp, ngọt ngào và mạnh mẽ, nhưng bên trong lại chứa đựng một trái tim đã già cỗi lắng trầm. Cô đã được tạo nên như thế nào? Vì sao cô vẫn còn tồn tại được trên thế giới này? Vì sao bao nhiêu năm nhìn cô như vậy anh lại không thể nào nhận ra cô?
- Em đang trả thù. - Cố Thành Quân nói.
- Dùng chính cách của người