Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2542 lượt.
mày: “Em bắt đầu thấy hứng thú với quá khứ của anh rồi à?”.
“Thuận miệng thì hỏi thế thôi, anh có thể không nói”, cô chớp mắt, nâng chiếc ly thủy tinh lên miệng, vì thế giọng nói của cô có vẻ rất trầm và không rõ ràng.
“Em muốn biết về điều gì?”
“Anh đã từng giết người chưa?”
Đang trong trạng thái mơ màng, người đàn ông đẹp trai không nói gì, có một khoảnh khắc, đôi mắt ấy bỗng trở nên sâu thẳm và tối sầm.
Cô tiếp tục hỏi bằng giọng bình thản: “Cảm giác đó như thế nào?”.
“Sao lại hỏi những chuyện này?”, anh nói với giọng rất trầm tĩnh, ánh mắt dường như xuyên qua người cô, tới một nơi sâu xa hơn, “Phụ nữ mà tò mò trước những chuyện này là rất không bình thường”.
“Anh cảm thấy em là một cô gái bình thường ư?” Cô nhướng mày lên nhìn trả lại anh với vẻ không kiêng dè, nét mặt hiện rõ một nụ cười rất cường điệu.
Một lát sau, hoặc có thể chỉ là mấy giây sau, cuối cùng cô cũng thấy anh cười, từ đôi môi hoàn mỹ thốt ra một lời khen khó hiểu: “Đúng là không như vậy”.
Phương Thần chụm mấy ngón tay lại lắc lắc, nói với vẻ nửa cười nửa không: “Vì thế, anh không cần phải giả bộ mình là người lương thiện trước mặt em đâu. Còn nhớ chuyện hồi đầu mới quen, em tìm tới anh không? Nếu lúc đó còn cảm thấy ngạc nhiên, thì kể từ sau khi bị anh lợi dụng như một công cụ, em đã tin một cách tuyệt đối rằng, anh là người có thể làm bất cứ chuyện gì”.
Mặc dù ngữ khí trong giọng nói của cô có vẻ nhẹ nhàng, không hề thấy có chút châm biếm nào, nhưng vẫn khiến cho Hàn Duệ bất giác chau mày lại, “Anh mong em đừng túm chặt lấy chủ đề này nữa”.
“Chỉ là ví dụ mà thôi.” Cô xòe bàn tay, mặt tỏ vẻ vô tội, “Anh nghĩ xem em đã uống nhiều rồi phải không? Hãy nói cho em biết, trước đây anh có lợi dụng hoặc làm hại người con gái nào không?”.
“Những câu hỏi của em tối hôm nay rất kỳ cục.”
“Bước đầu tiên của sự tin cậy lẫn nhau, chẳng phải là cả hai đều phải thành thật sao?”
“Trước hết chúng ta có thể thành thật với nhau về những chuyện khác.” Hàn Duệ đột ngột đứng thẳng dậy, rồi lập tức kéo cô lại, một tay cầm lấy ly rượu trong tay cô.
>... Ví dụ?”, Phương Thần đứng trên đôi giày cao bảy phân, nhanh chóng đứng vững, nhưng vẫn phải hơi ngẩng đầu lên mới nhìn thẳng vào mắt anh được.
“Ví dụ như, nói thật là, bây giờ anh rất muốn hôn em.”
Vừa dứt lời, không chờ cô kịp có phản ứng gì, anh ôm chặt cô vào lòng.
Một cánh tay anh ôm chặt eo cô từ phía sau, cô nhanh chóng nằm trong sự kiểm soát của bàn tay anh.
Hàn Duệ đưa tay kia ra vuốt ve khuôn mặt cô. Có lẽ do hơi men kích thích, nên cả khuôn mặt cô nóng bừng, dường như còn nóng hơn cả lòng bàn tay anh. Làn da dưới ánh đèn ấm áp lại càng trở nên căng mịn, ửng hồng, trông chẳng khác gì một quả táo chín, khiến người khác nhìn vào đó mà thấy đắm say, ngây ngất.
Anh thừa nhận rằng mình đã đắm say, ngấy ngất.
Đúng ra là anh đã bị cô làm cho ngây ngất từ lâu rồi. Mỗi một cái nhìn, một cử chỉ, động tác và cả tính cách vừa cứng cỏi vừa mềm mại của cô, dường như bất cứ điểm nào ở cô cũng làm anh ngây ngất. Nó dễ dàng và rất tự nhiên.
Anh thầm nghĩ, đúng là mình đã bị quỷ thần sai khiến mất rồi!
Và cả đôi môi của cô nữa... Kể từ phút giây gặp lại, anh đã muốn ôm chặt cô vào lòng và hôn lên đôi môi ấy.
Thấy cô mím chặt môi, dường như cơn giận dữ đang lan dần khắp người, Hàn Duệ buông cánh tay ra, cười với vẻ như không có gì, "Thôi được, bây giờ sẽ nói vào chuyện chính".
"Cái gì?", Phương Thần sửa lại quần áo, mặt không chút biểu cảm, vừa đi ra ngoài vừa hỏi.
Giọng của Hàn Duệ vang lên phía sau lưng cô, không nhanh cũng không chậm, "Vì Tô Đông là bạn của em, nên anh muốn cảnh cáo cô ta một câu, có những chuyện không đơn giản trong tưởng tượng của cô ta đâu, có thể cuối cùng nó sẽ khiến cho cô ta phải trả một cái giá đắt hơn đấy".
Phương Thần hơi ngẩn người ra, bất giác đứng lại, hỏi: "Như thế là có ý gì?"...
"Tô Đông là người thông minh, nhưng người thông minh thỉnh thoảng cũng gây ra những chuyện hồ đồ. Tóm lại, em hãy nói lại với Tô Đông, hy vọng rằng cô ta sẽ cẩn thận hơn."
"Đừng có vòng vo với em nữa, được không! Rốt cuộc thì anh biết những gì? Đã một thời gian rồi em và cô ấy không liên lạc gì với nhau."
"Thế em có biết hiện giờ cô ấy đã không còn làm ở chỗ anh nữa hay không?"
"Lần trước cô ấy có nhắc đến."
"Cô ta không nói với em về nguyên nhân sao?"
Vì Tiêu Mạc ư?
Đáp án suýt nữa thì buột ra khỏi miệng, nhưng suy nghĩ một lát, Phương Thần lựa chọn cách im lặng, vì vậy chỉ hỏi lại Hàn Duệ: "Rốt cuộc là anh biết những gì?".
“Anh nghĩ, chuyện này em hãy đi hỏi chính Tô Đông thì sẽ phù hợp hơn", Hàn Duệ đưa tay kéo sập cánh cửa phòng VIP, bước ra ngoài trước, kết thúc câu chuyện tại đó.
Phương Thần tự cho rằng, ít nhiều mình cũng hiểu được Hàn Duệ, những gì mà anh không muốn nói, hoặc cho là không cần thiết, thì dù có truy vấn mãi cũng chỉ là tốn công vô ích mà thôi, vì thế Phương Thần lập tức gọi điện cho Tô Đông.
Không có người nghe máy