Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2372 lượt.

.
Cô gọi liền mấy cuộc nhưng vẫn không được, đầu dây bên kia vẫn trong tình trạng máy bận. Trước đây rất ít khi có chuyện như vậy, Phương Thần linh cảm thấy có điều không lành, sau cùng cô không chờ được nữa mà đi thẳng đến chỗ của Tô Đông.
Khu chung cư của Tô Đông không xa biệt thự là bao, Phương Thần cũng chỉ định đến xem thế nào, nhưng thật bất ngờ, Tô Đông đang ở nhà
Cửa vừa mở ra, Phương Thần gần như giật thót mình, buột miệng hỏi: "Có chuyện gì thế?".
Nhưng Tô Đông hơi nghiêng đầu, tránh bàn tay của Phương Thần, mà chỉ hơi mấp máy đôi môi có vết bầm tím, nói với giọng không rõ ràng: "Không có chuyện gì".
Sao lại không có chuyện gì được?
Hồi lâu sau mà Phương Thần cảm thấy mình vẫn chưa bình tĩnh lại được, cô bước vào nhà. Dưới ánh đèn sáng, lúc ấy cô mới phát hiện ra rằng, những vết bầm tím xuất hiện ở khắp thân thể Tô Đông.
Trán, cổ, cổ tay, gót chân, thậm chí là cả khoảng ngực trắng ngần, chỗ nào cũng đầy những vết thương.
"Sao cậu lại đến đây?", Tô Đông hỏi với vẻ không được tự nhiên, quay trở về giường, kéo chăn quấn chặt lấy người.
Phương Thần chau mày, nói: "Hãy nói cho mình biết, đã xảy ra chuyện gì?".
"Đã nói rồi mà, không có gì."
"Hàn Duệ đã nói với mình rồi." Thấy sắc mặt của Tô Đông có chút thay đổi, Phương Thần vội hỏi: "Có liên quan đến Tiêu Mạc, đúng thế không?".
Đầu tiên Tô Đông không nói gì, đưa mắt nhìn đi chỗ khác như không có chuyện gì, rồi sau đó mới phủ nhận: "Đừng có đoán mò".
Phương Thần cảm thấy tức muốn chết, cô lôi chiếc điện thoại trong túi ra, giơ lên, "Hoặc là cậu nói, hoặc là mình gọi điện thoại cho Tiêu Mạc!".
"Đừng!" Tô Đông lập tức ngăn lại, khuôn mặt không trang điểm dưới ánh đèn có phần xanh xao. Cô im lặng một lúc, rồi mới khẽ thở dài, và hừ một tiếng như tiếng cười khẽ: "Sự đe dọa của cậu đúng là có tác dụng đấy, mình nói cho cậu biết là được chứ gì".

Chiếc điều hò giữa nhà phả ra hơi mát khiến Phương Thần thấy lạnh cả người, nghe xong toàn bộ câu chuyện, hồi lâu sau mà cô vẫn không nói câu nào. Tô Đông mỉm cười, nói trước: "Này, sợ đến mức đờ người ra rồi à? Thực ra cũng không đáng sợ đến mức ấy đâu...".
"Anh ta có biết hay không?", Phương Thần đột ngột lên tiếng, cắt ngang lời cô.
"Ai cơ?", Tô Đông vẫn giữ nụ cười bình thản trên mặt.
"Tiêu Mạc!" Phương Thần không biết lúc này mình đang ngạc nhiên hay tức giận, cô đứng phắt dậy, cao giọng mắng Tô Đông: "Cậu đã vì mảnh đất chết tiệt của anh ta mà đi đánh cắp phương án đấu thầu của người khác, đó là một việc phạm pháp, cậu có biết hay không hả? Hơn nữa, làm sao cậu lại có thể nghĩ ra chuyện đó được chứ? Bằng gì vậy?! Cậu thấy thân thể và sự an toàn của cậu đáng giá hơn hay là mảnh đất ấy đáng tiền hơn? Anh ta có biết được người mà cậu đụng phải là một kẻ biến thái luôn có khuynh hướng ngược đãi người khác không? Nếu tình hình tệ hơn chút nữa, thì hậu quả không chỉ như tình cảnh của cậu bây giờ đâu!".
Càng nói, cô càng nổi giận, đến mức tay cũng run lên, sau cùng cô cầm điện thoại lên vừa bấm số vừa nói, "Không được, bây giờ mình sẽ gọi anh ta tới đây, mình muốn nghe xem anh ta sẽ nói như thế nào!".
"Mình đã nói rồi, đừng như thế mà!", Tô Đông thấy thế nhảy bật khỏi giưòng.
Thực ra, lúc đó cơ thể của cô vẫn còn yếu, chân tay không linh hoạt như lúc thường, nhưng vẫn cố xông đến giằng lấy chiếc điện thoại trong tay Phương Thần.
Dù đang rất giận, nhưng Phương Thần vẫn không muốn làm tổn thương Tô Đông, vì thế hai người giằng co một hồi, rồi sau đó cả hai cùng ngồi xuống mép giường. Chiếc điện thoại bị ném sang một bên, Tô Đông thở hổn hển, không nén được trừng mắt lườm Phương Thần: "Có phải là chuyện gì lớn lao lắm đâu. Ông khách ấy, trước đây các cô gái dưới quyền của mình ít nhất một tháng cũng tiếp một lần. Có điều nhìn bên ngoài thì thấy hơi sợ thôi, chứ thực ra xương cốt bên trong không bị ảnh hưởng gì đâu".
Phương Thần đưa mắt nhìn một lượt từ đầu đến chân cơ thể đầy thương tích của Tô Đông, cười lạnh lùng: "Xem ra sức chịu đựng của cậu cũng giỏi
Tô Đông không thèm để ý đến vẻ châm biếm của cô, mà chỉ nói: "Chuyện này Tiêu Mạc vẫn chưa biết". Thấy Phương Thần có vẻ lại sắp lên cơn giận, Tô Đông vội nói nhanh: "Mình có dự tính của mình".
"Dự tính như thế nào?", Phương Thần liếc xéo cô, vẻ nghi ngờ.
"Bây giờ thì anh ấy nợ mình, sau này sẽ có lúc anh ấy phải trả lại mình."
Phương Thần đờ người, sau đó lắc đầu vẻ không thể tin. "Cậu điên rồi!".
"Mình không điên." Tô Đông nói với vẻ mặt bình thản: “Mình hiểu anh ấy. Anh ấy phong lưu, đa tình, biết dùng những lời đường mật. Nhưng, anh ấy không chịu được cảm giác phải nợ người khác. Anh ấy không chịu được việc phải chịu ân huệ của người khác, dù chỉ là một chút, anh ấy sẽ tìm cách trả lại".
"Cậu làm như vậy liệu có đáng không? Cậu cũng đã nói rồi, anh ta có rất nhiều khuyết điểm và hoàn toàn không đáng tin, nhưng cậu lại mạo hiểm vì anh ta, như thế có đáng không?"
"Mình cảm thấy rất đáng." Tô Đông quay lại, nhìn Phương Thần và nói với vẻ rất nghiêm túc: "Có lẽ lúc mới bắt đầu