Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2238 lượt.
oạch như vậy, cô lại cảm thấy tiếc cho anh ta. Nếu đem so sánh, Kiều Duy Nhạc luôn có vẻ gần gũi với cô hơn Ngô Hoạch, phải chăng bởi vì phụ nữ thường hay ghen tị lẫn nhau? “Làm gì có chuyện đó”, Thả Hỷ trả lời đại một câu rồi đẩy anh ta ra, đi về phía phòng bệnh của Triệu Vĩ Hàng.
Thả Hỷ còn chưa đi tới cửa phòng đã nhìn thấy Triệu Vĩ Hàng đang đứng ở hành lang, không biết có phải anh đi ra để nhìn theo Ngô Hoạch hay không, chỉ biết rằng giờ đây anh đang đứng nhìn Thả Hỷ và Kiều Duy Nhạc.
Kiều Duy Nhạc túm lấy tay Thả Hỷ, đẩy cô ra phía sau mình rồi nói: “Cà phê của cậu đây”.
Triệu Vĩ Hàng từ chối: “Hai người uống đi”.
Thả Hỷ vòng qua người Kiều Duy Nhạc, đứng xen vào giữa hai người họ, nói: “Không được uống vội, phải ăn cơm trước đã. Anh đói rồi phải không?”. Không biết để cốc cà phê trên tay vào chỗ nào, Thả Hỷ bèn đưa lại cho Kiều Duy Nhạc, “Anh bận thì cứ đi trước đi, em không tiễn”.
“Được thôi, vợ chồng hòa thuận nhé!” Kiều Duy Nhạc giơ chiếc túi đang xách trên tay lên, nói tiếp: “Làm tôi phải lái xe về tận Thu Uyển để mua cà phê, Triệu Vĩ Hàng, cậu đùa giỡn bạn bè đã đành, llại còn để vợ mình ức hiếp người khác, cứ nhớ lấy nhé!”. Kiều Duy Nhạc làm ra vẻ oán trách.
Thả Hỷ chưa đợi Triệu Vĩ Hàng trả lời đã để mấy túi xách trên tay xuống, quay người đá Kiều Duy Nhạc một cái. “Gì thế hả, lại còn lên mặt mắng người khác nữa. Bọn này nghe không hiểu đâu!”
Triệu Vĩ Hàng không để lộ cảm xúc: “Đã là anh em rồi còn nói những lời đó làm gì, biết là vợ của tôi rồi thì phải tử tế hơn một chút chứ”. Bỗng nhiên, thái độ cảu anh thay đổi hẳn: “Hay cậu vào đây ăn với chúng tôi một chút đã rồi hãy về?”.
Câu nói đó chẳng phải là có ý đuổi khách hay sao, mặt của Kiều Duy Nhạc vừa đỏ lại vừa trắng. Từ nhỏ, Kiều Duy Nhạc và Triệu Vĩ Hàng đã lớn lên bên nhau, mối quan hệ hữu hảo giữa hai nhà không thể dùng một, hai câu là có thể kể hết được. Hồi Triệu Vĩ Hàng và Ngô Hoạch yêu nhau, Duy Nhạc cũng đang học tại Học viện Ngoại giao ở Bắc Kinh nên hễ có dịp là bọn họ lại tụ tập với nhau. Đến khi Triệu Vĩ Hàng và Ngô Hoạch dọn ra ngoài ở, anh vẫn là khách thường xuyên của nhà họ. Anh cũng đã đoán rằng, Triệu Vĩ Hàng và Ngô Hoạch chắc chắn cũng hiểu tình cảm của anh dành cho Ngô Hoạch nhưng thái độ của hai người đó đối với anh trước sau vẫn vậy, họ càng đối tốt với anh, càng thân mật và không đề phòng gì anh thì anh lại càng cảm thấy mình hoàn toàn không có cơ hội. Vạch khởi điểm của khoảng cách đó dường như đã bắt đầu ngay từ buổi đầu tiên. Trong lòng Kiều Duy Nhạc, Ngô Hoạch vẫn là vợ của bạn nên Kiều Duy Nhạc đã không làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn cho phép. Cũng phải gần đây anh mới nhận ra điều này. Triệu Vĩ Hầng thì dường như đã có suy nghĩ từ trước, vì vậy mới giới thiệu bạn gái cho anh làm quen.
Kiều Duy Nhạc tạm nín nhịn, cuối cùng chỉ làm ra vẻ hờn dỗi nói: “Bữa trưa yêu quý của cậu, tôi đâu dmá dùng, mà cũng không nỡ nhẫn tâm đâu!”. Trước đây, có một lần Kiều Duy Nhạc đến trường rủ Triệu Vĩ Hàng đi ăn trưa, đúng lúc Ngô Hoạch mang cơm đến cho Vĩ Hàng, hai người bọn họ cũng nhường anh như vậy nhưng Duy Nhạc chỉ mua một chiếc bánh kẹp rồi cùng ăn với họ và nói một câu y hệt như thế. Sau đó, Triệu Vĩ Hàng còn mắng Duy Nhạc mãi là đã quá khách sáo.
Kiều Duy Nhạc cũng biết, lúc này mà nhắc lại câu nói đó cũng chẳng có ý nghĩa gì nhưng nhìn Triệu Vĩ Hàng đắc ý yên lặng ngồi uống canh như vậy, anh lại muốn công kích một chút.
Thả Hỷ dễ mềm lòng hơn, cô không nỡ để Kiều Duy Nhạc phải chịu trận nên múc thêm một bát canh: “Cơm nấu cho bệnh nhân hơi nát nên không dám mời anh, canh này hơi nhạt nhưng đã được hầm cả một ngày, rất bổ dưỡng đấy”.
Kiều Duy Nhạc đón lấy bát canh, uống một ngụm: “Mùi gì vậy, là lạ?”.
“Gà hầm đậu đen, bổ máu”, Thả Hỷ trả lời. Mấy hôm nay cô thường hầm những món canh bổ não cho Triệu Vĩ Hàng, hôm qua y tá trưởng vừa nhắc cô nên chú ý thêm những món ăn bổ máu vì dù sao lúc bị thương Vĩ Hàng cũng đã mất khá nhiều máu.
“Cái này, cái này chẳng phải là để cho phụ nữ dùng hay sao?” Thực ra mùi vị cũng không đến nỗi nào, chỉ có điều chưa nếm thử bao giờ nên thấy hơi lạ, Kiều Duy Nhạc không kiềm chế được lại húp thêm một ngụm nữa.
“Kiều Duy Nhạc, anh không nói thì em cũng không nhận ra, tính phụ nữ trong anh ngày càng lộ rõ đấy.” Thật khó mà không đấu khẩu với anh ta.
Đúng lúc đó, mẹ Triệu Vĩ Hàng bước vào. “Tiểu Kiều, cháu chưa về thì tốt quá, tiện thể cầm mấy giỏ hoa quả này về nhé!”
Kiều Duy Nhạc đứng dậy: “Cháu không lấy đâu, ở nhà ngoài cháu ra, chẳng có thêm một động vật sống nào, cầm về rất lãng phí, lại còn ô nhiễm môi trường, sau đó cháu lại phải dọn dẹp”.
“Biết nhà mình vắng vẻ còn không lo liệu sớm đi, đã hơn ba mưới rồi mà chẳng hiểu biết chút nào cả.” Bà Khúc Văn Phương vẫn luôn coi Kiều Duy Nhạc như con đẻ của mình, Duy Nhạc cũng biết lấy lòng phụ huynh hơn VĨ Hàng nên bà thường quan tâm đến cả những chuyện riêng của anh.
“Cái này phải nói là Triệu Vĩ Hàng có phúc hơn.” Câu nói này đã chuyển chủ đề một cách thành công.
“Bị tai nạn cò