Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1328 lượt.

>Chung Dịch trợn mắt, nói: “Miếng bánh nào từ trên trời rơi xuống, cậu không sợ bị nó đè chết à?”
Cậu học sinh ngượng ngịu, gãi đầu, cười: “Chẳng phải ngày nào cô ta cũng mang hoa quả đến cho thầy đấy thôi, mà toàn là loại đắt tiền. Ý, không phải nhà cô ta trồng cây ăn quả chứ?”
“Biến!”
Dần dần, Chung Dịch cũng thấy ngại, thầm nghĩ, cô bé đó cũng không có lỗi gì lớn, chỉ óc tình khí hơi ngang, trách cô ta làm gì? Anh là đại nam nhi, câu nệ chuyện vặt đó, người ngoài biết lại buồn cười, chi bằng nhận lời cô ta cho rồi.
Thế lần sau, khi Giang Tử Khâm xách lẵng quả đến, Chung Dịch gọi cô lại. Có điều, anh cũng sĩ diện, làm sao có thể xuống thang? Nhớ lại, buổi tối lần đầu gặp nhau, giọng vẫn kiêu khiêu, anh nói: “Tôi vốn không có ý định dạy cô, nhưng tối đó đã làm bắn nước canh lên người cô, quả thực có chút áy náy. Thôi, đành cố dạy cô vậy.”
Giang Tử Khâm sửng sốt, ngẩn người, mấy giây sau mới thong thả nói: “Nhất định nhà thầy không ở phía nam.”
Chung Dịch ngớ người, thầm nghĩ, sao cô bé này đột nhiên lại nhắc đến chuyện nhà cửa của anh, không phải cô ta định mượn cớ học vẽ, tán tỉnh anh chứ? Anh cười nhạt: “Ồ, đoán rất chuẩn! Thế nào, cô ocfn biết xem tướng ư?”
“Không.” Giang Tử Khâm nói rất nghiêm túc, “Nam mô a di đà phật ấy mà.”
Chung Dịch đỏ mặt. Cô ta muốn ám chỉ, anh giả bộ đứng đắn, nhưng nói năng vòng vo, dài dòng, chính là Đường Tăng khả kính chứ gì?
Sau đó Giang Tử Khâm càng khiến Chung Dịch bất ngờ hơn, cô nói rành mạch: “Có thể học nhanh được không? Tốt nhất là hôm nay học, ngày mai có thể vẽ được. Thần tượng của em là Monet, thầy cứ dạy em theo phong cách của Monet là được.”
Chung Dịch trợn mắt, há miệng, cau mày, miệng ngoác tới tận mang tai, bộ dạng như sắp cười đến vỡ bụng.
Chuyện này về sau được Chung Dịch đem ra trêu Giang Tử Khâm, mấy tháng đầu, biệt hiệu của cô là – “Phong cách của Monet”. Thỉnh thoảng Chung Dịch lại bảo cô: “Này, Phong cách của Monet, hát cho thầy nghe một bài nào!”
Nếu Chung Dịch biết, sau này anh trở thành một kẻ nhút nhát, đưa “Phong cách của Monet” đi xem bức “Tiếng thét”, cô gọi lúc nào là lập tức lao đến, tình nguyện làm tài xế của cô, thì nhất định anh sẽ lựa chọn nhân lúc tình yêu đơn phương còn chưa bắt đầu, tranh thủ giày cò “Phong cách của Monet” cho thỏa.
Đây là những ngày rất khó khăn đối với Giang Tử Khâm. Kha Ngạn Tịch không gọi điện, cô cũng không nhắn tin. Hai người chơi trò chiến tranh lạnh một thời gian. Cô không biết, trong hoàn cảnh tương tự các cặp tình nhân khác sẽ xử trí thế nào.
Lâu nay, giữa cô và Kha Ngạn Tịch đã hình thành một thói quen. Mỗi khi cô làm việc gì anh cho là sai, anh liền xử trí cứng rắn, khi sóng gió qua đi, anh sẽ tìm lý do triệu cô về một cách rất thần tình. Hồi đó, anh là người đỡ đầu của cô, cô là Giang Tử Khâm, anh nắm đại quyền, toàn quyền quyết định cô đi hay ở. Còn bây giờ, anh là bạn trai cô, cô là bạn gái của anh, nếu anh muốn đá cô, chỉ một câu là xong.
Không có tiền quả thật không ổn, phải phụ thuộc vào người khác. Thế mà người ta bảo, tình yêu là trên hết,chỉ cần yêu nhau, mọi thứ còn lại đều không thành vấn đề, tại sao đối với cô lại không đúng? Chính lúc này Giang Tử Khâm ngộ ra một đạo lý lớn lao – phụ nữ nếu không độc lập về kinh tế, sẽ không thể độc lập về nhân cách. Nhất là trong hoàn cảnh hai người quá than thiết, vừa tình yêu vừa tình than, một quyết định anh cho là sẽ tốt với cô, lại luôn làm cô đau khổ muôn phần.
Giang Tử Khâm tự nhủ, nếu mình không chủ động nhận lỗi, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng. Nếu minh không chịu nhượng bộ, quan hệ gian nan có được sẽ đứng bên bờ vực thẳm.
Giang Tử Khâm nắm chặt tay, tự động viên mình.Chờ một tiếng đồng hồ trong phòng vẽ, cuối cùng đành ra về. Một mình đi siêu thị, mua một đống đồ ăn, túi lớn túi nhỏ mang về nhà. Có một triết gia đã nói: muốn chinh phục trái tim đàn ông, trước hết hãy chinh phục cái dạ dày của anh ta.
Nhưng không ngờ, Kha Ngạn Tịch không có nhà. Cô giúp việc nói lằng nhằng những gì, hình như là mười ngày không gặp, cô ta nhớ cô thế nào.Giang Tử Khâm thầm nghĩ, làm gì có chuyện một người ngoài lại có tình cảm với mình như thế, Kha Ngạn Tịch còn chẳng coi cô là gì nữa là.
Hay anh là người gỗ, hoàn toàn không biết giữa cô và anh đang có chiến tranh lạnh, vẫn sống ung dung, sung sướng? Cô lắc đầu, rốt cuộc trong long Kha Ngạn Tịch nghi gì, cô vẫn không sao dò được.
Cô giúp việc nói chỉ đứng một bên phụ giúp. Thực ra, từ nhặt ra, rửa rau, xào nấu trên bếp, cô ta đều làm hết, mà vẫn có thời gian tiếp chuyện cô, “Tiểu thư, đưa giúp bình muối! Ấy! không phải, đấy là đường! Không, đấy là mì chính! Đúng rồi, cái bình đó, cảm ơn tiểu thư.”
Cô ta nhìn nồi riêu cá, nói: “Riêu cá này của tôi, đảm bảo Kha tiên sinh sẽ ăn ngấu nghiến,ả ào miệng cũng sẽ không chịu nhả ra. Ấy, mà dạo này Kha tiên sinh cũng rất ít về nhà, không biết có về kịp lúc nó còn nóng sốt không.”
Giang Tử Khâm bỗng chột dạ, vội hỏi: “Rất ít về nhà? Ban ngày không về hay ban đêm không về? Vậy anh ấy đang làm gì, bận quá hay sao, đi