Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.
đâu, đi cùng với ai, đàn ông hay phụ nữ, cao hay thấp, có xinh không, có xinh bằng tôi không?”
Cô giúp việc cười khanh khách, “Tiểu thư, trước đây cô gõ phách à?”
“Tôi hỏi thật, không được cười.”
“Nhưng làm sao tôi biết được, tôi chỉ biết dọn cơm lên bàn, tiên sinh không đụng đũa. Những chuyện ấy cô phải hỏi trợ lý của tiên sinh, tôi làm sao biết.
Giang Tử Khâm thở dài, Đúng thật, cô giúp việc chỉ biết ngày lo ba bữa cơm, những việc khác hỏi cũng bằng thừa. Cô lập tức mất hứng, ra khỏi bếp. Cô giúp việc gọi với đằng sau: “Tiểu thư, không làm nữa à?”
Cô ngước lên nhìn, chân vẫn bước.
Quả nhiên Kha Ngạn Tịch không về ăn trưa. Giang Tử Khâm nằm co trên giường anh, chờ mãi, chờ mãi không biết làm gì, mới nảy ra ý nghĩ thử tìm tóc lạ trên giường. Ngộ nhỡ nhân lúc mình vắng nhà, anh lén mang phụ nữ về, nếu vậy mình sẽ phải làm một trận tơi bời mới được.
Tìm một hồi, chẳng thấy gì. Cô đấm mạnh vào đầu. Tại sao lại nảy ra ý nghĩ đó, mình coi anh là hạng người gì! Nghĩ như vậy không chỉ là sỉ nhục anh, cũng chứng tỏ sự thiếu tự tin của mình! Nhưng ngay sau đó lại thấy hoang mang, một người ba không như mình: không ý chí, không tiền đồ, không vốn liếng, lấy gì để tự tin? Cô hoàn toàn không có ưu thế gì khiến một người ưu tú như Kha Ngạn Tịch yêu!
Giang Tử Khâm quấn chặt chăn ngủ thiếp. Khi tỉnh dậy, trăng đã lên giữa trời. Cô ngồi dậy, khoanh chân lên giường, long ngấm ngầm tê tái. Kha Ngạn Tịch làm sao nhỉ? Không về nhà, cũng không đi tìm mình, anh thật sự không cần mình nữa ư?
Loáng thoáng có tiếng nhạc chuông vang đâu đó, sực nhớ ra, điện thoại để ở tầng dưới. Cô vừa chạy vừa bật các loại đèn, khi tìm được điện thoại thì cả ngôi biệt thự sáng choang. Vừa nhìn mà hình, mắt đã ướt. Nhấn nút xanh, miệng lắp bắp: “Ngạn Tịch!”
Kha Ngạn Tịch ngồi trong xe đợi Giang Tử Khâm suốt một ngày, mắt liên tục liếc về cổng khu kí túc nữ, sợ cô đi lẫn trong đám nữ sinh ra vào mà anh không biết. Nhưng anh thất vọng tột độ, bó hoa bách hợp đặt trên ghế sau đã hơi héo, những chiếc lá rủ xuống sau lớp giấy bọc màu xanh.
Chờ đúng mười tiếng, ý định tạo cho cô niềm vui bất ngờ đã tiêu tan, ánh vớ điện thoại gọi cho cô.
Không nhấc máy. Lại gọi, vẫn không trả lời. Chẳng lẽ vẫn giận anh, hay định tiếp tục chiến tranh lạnh? Sau vô số lần gọi, cuối cùng giọng cô cũng vang lên ở đầu bên kia. Từng sợi tơ trong trái tim chùng xuống. Anh bỗng muốn ôm cô vào lòng da diết, nói với cô, anh rất nhớ cô.
Kha Ngạn Tịch phóng thẳng về nhà. Giang Tử Khâm mặc đồ ngủ đang hâm nóng thức ăn trong bếp. Cô nhìn anh, Cười bẽn lẽn, khẽ gọi “Ngạn Tịch”. Ánh đèn trong nhà như bàn tay mềm mại ve vuốt mặt anh.
Giang Tử Khâm đón áo khoác trên tay anh, đặt lên đi văng bên cạnh, lại lấy ra chiếc bát để anh thử món ăn, “Tất cả đêu do em làm, anh chờ một chút, em đi nấu nồi cháo.” Hai bàn tay vặn vào nhau, Giang Tử Khâm có vẻ căng thẳng. nhìn thấy một tia cười nhạo trong mắt anh, cô mím môi cười gượng, chạy hung huỵch ra ngoài. Kha Ngạn Tịch nhìn các món ăm thơm phức, đẹp mắt đã dọn sẵn lên bàn, thầm nghĩ, cô bé đã lớn rồi, biết điều lắm, lại còn tự nguyện học làm bếp nấu cho anh ăn.
Tuy nhiên không đầy ba phút sau, trong bếp vọng ra tiếng hét chói tai. Anh vội buông đũa, lao vào như tên bắn. Giang Tử Khâm tay cầm chiếc muôi, cánh tay áp vào ngực, mắt sợ hãi nhìn nồi cháo đang sôi sùng sục.
Anh vội vàng ngắt điện, lấy vải mềm lau tay cho cô, lúc này mới phát hiện, mu bàn tay cô có một đám đỏ lựng, chắc vừa bị cháo bắn vào. Anh vặn vòi nước, vừa ấn tay cô dưới vòi nước, vừa lo lắng hỏi: “Còn đau không, có cần gọi bác sĩ không?”
Giang Tử Khâm lắc đầu, một tay quàng ôm anh, nũng nịu: “Không cần, không cần, anh thổi cho em là được.”
Kha Ngạn Tịch khói vòi nước, cầm tay cô, đưa lên miệng khẽ thổi, lại còn vừa lẩm bẩm dỗ, ngoan nào, ngoan nào, cứ như cô là đứa con nít vậy. “Tiểu Man, hết đau rồi chứ, đây là bàn tay chơi đàn đấy.” Cô sửa lại, “Bàn tay cầm cọ vẽ.”
Anh hơi ngơ ngác, hình như không hiểu, lát sau lại nhắc, “Bàn tay chơi đàn.”
Lần này cô không phản bác nữa, lại nhìn anh toét miệng cười, còn xoa đầu anh, nựng như nựng chó con, “Ngạn Tịch ngoan lắm.”
Kha Ngạn Tịch đứng thẳng người, lườm cô một cái, thấy cô sững ra, mới mỉm cười hài lòng, “Biết sợ là tốt.”
Cô tức tối giậm chân.
Nhìn nồi cháo lõng bong, nước đi đằng nước, gạo đi đằng gạo, Giang Tử Khâm bực mình, lẩm bẩm. Một việc dễ như thế, vào tay cô, không hiểu sao lại khó vậy, cô thấy mình phải chọn một khóa học nấu ăn, để nâng co trình độ, biết đâu sau này còn có thể lên tay.
Không ngờ, Kha Ngạn Tịch không bận tâm, đành húp như húp nước vậy, may mà thức ăn rất nhiều. Anh chợt để ý bộ mặt ngây ngây, ngốc ngốc của Giang Tử Khâm, giơ tay nâng cằm cô lên, cao giọng: “Tiểu Man, làm bộ thong minh, anh xem nào.”
Cô gạt tay anh, phản bác, “Sao phải làm bộ, em vốn thong minh mà, đừng coi thường em.”
“Thật sao?” Kha Ngạn Tịch thủng thẳng, “Em thong minh ư? Sao anh không thấy nhỉ?”
Cô cự lại: “Đó là anh thiếu đôi mắt phát hiện cái đẹp!” Lúc này,