Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341323

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.

lò vi sóng trong bếp “tưng” một tiếng. Cô vội đeo găng tay định đi vào, “Thức ăn hâm nóng rồi, món cuối cùng, để em đi vào lấy.”
Nhưng Kha Ngạn Tịch ngăn lại, giơ tay kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên làn da thơm mát của cô. Giang Tử Khâm bỏ găng tay, sục bàn tay mảnh dẻ vào tóc anh, nhẹ nhàng bóp đầu cho anh. Anh lập tức cảm thấy dễ chịu.
Một lúc lâu sau, anh nói nhỏ: “Dạo này anh bận quá, Tiểu Man, anh –“
“Đừng nói, Ngạn Tịch.” Cô ngăn anh, “Chuyện lần trước là em sai, em không nên giận anh. Tính em xấu thế, chắc anh ghét em lắm.”
Mới được mấy câu, mắt đã đỏ hoe.
Anh xiết cô vào lòng, “Đừng khóc, đừng khóc.”
Cô xịu mặt, “Ai thèm khóc, tại em đau họng.”
Kha Ngạn Tịch nhè nhẹ thở ra, cùng với cảm giác nhẹ nhàng vừa thoát khỏi điều gì, một gánh nặng khác lại rơi xuống trên vai
“Ngạn Tịch, giữa chúng ta có những ký ức không có em, đây là điều khiến em sợ nhất. Em thường mơ thấy anh, trong mơ, em ngồi trong chiếc xe, còn anh lặng lẽ đứng bên ngoài, trong tay cầm một tập tiền xanh xanh đỏ đỏ. Em cũng mơ thấy anh và cô ta bên nhau, em gọi anh, nhưng anh phớt lờ, sau đó em bị người ta lôi đi.”
Kha Ngạn Tịch không nhìn cô, khẽ hỏi: “Vậy những ngày chúng mình bên nhau thì sao?”. Vốn dĩ Chân Manni là người ngoài cuộc, anh một mực kéo cô vào, định đập nát điều gì đó khi Giang Tử Khâm mười tám tuổi…nhưng anh không ngờ, chuyện đó để lại cho cô vết hằn sâu như vậy.
“Những ngày đó…” Phải những năm tháng họ sống bên nhau rốt cuộc là gì? Nếu so về quá khứ, cô hoàn toàn không kém Chân Manni. “Nhưng Ngạn Tịch, trước đây anh từng học vẽ đúng không? Sao anh chưa bao giờ nói với em? Anh có bao nhiêu chuyện giấu em, khó nói thế sao? Em không phải là người tốt nhất để anh tâm sự đúng không?”
Kha Ngạn Tịch khẽ đẩy cô ra, một nơi sâu kín phủ bụi từ lâu bị khơi ra. Anh vừa nhìn thấy nó, liền bị lớp vỏ đầy bụi của nó đánh lừa, sắp không nhớ ra cái vỏ ngoài đã từng đẹp lung linh. Ánh mắt chợt tối, anh nói: “Đó là chuyện đã qua, bây giờ anh có nhiều việc quan trọng hơn phải làm.”
“Thật không? Vậy sao anh phải giấu chúng kĩ như vậy? Chúng rất quan trọng với anh, anh không nỡ vứt đi, nhưng lại sợ giữ lại. Không muốn nói với em, tại sao ư?”
Cô cúi xuống, ôm đầu anh, áp trán vào trán anh.
Kha Ngạn Tịch lau mặt cho cô, hôn lên đôi mắt đỏ hoe, rồi chóp mũi, góc miệng, cuối cùng mút từng chút da thịt cô từ cằm trở xuống. Bao nhiêu lần, ham muốn thiêu đốt làm anh choáng váng, còn lúc này, khi chìm trong ấm áp miên man, anh ló đầu ra hít thở, anh nghĩ là anh hiểu, vừa rồi cô ám chỉ điều gì.
“Anh có coi em là bạn gái không?’ Cô hỏi. Câu trả lời của anh đương nhiên là khẳng định. Họ thân thiết là thế, dù vì trách nhiệm hay vì tình yêu, cuối cùng anh vẫn ở bên cô. Song anh vẫn không biết, rốt cuộc nên đối mặt thế nào với ánh mắt của người đời, từ người đỡ đầu, trở thành người tình, có bao nhiêu con mắt, miệng lưỡi nghiệt ngã của người đời. Anh có thể chịu được, nhưng cô còn quá trẻ.
Công việc bận rộn, Kha Ngạn Tịch không được nghỉ lễ quốc khánh . Giang Tử Khâm rỗi rãi, theo anh đến công ty, lần này cô muốn công khai quan hệ của họ.
Một lần nữa bước vào công ty Kha thị, thân phận của Giang Tử Khâm đã hoàn toàn khác, giờ đây cô đã là người yêu của Kha Ngạn Tịch. Một điều không thể phủ nhận là, Kha Ngạn Tịch luôn đối tốt với cô, không muốn xa cô, song anh lại không muốn cho người khác biết, muốn giấu cô ở nơi an toàn nhất, một mình anh thưởng thức.
Giang Tử Khâm muốn tiến xa hơn, ép anh rất mạnh, buộc anh không thể trốn tránh. Cô nghĩ, có thể bây giờ điều đó làm anh khó xử, nhưng một ngày đó anh sẽ phải cảm ơn cô.
Những lời xì xầm trong công ty ngày một nhiều, chủ tịch Kha điển trai ngời ngời, sau lưng đột nhiên xuất hiện một thiếu nữ trẻ, xinh đẹp, tin hot như vậy, cuối cùng đến lúc bùng nổ. Suốt một thời gian, mọi người đều bàn tán chuyện này, các nữ nhân viên ngưỡng mộ anh, bị sốc nặng, họ ngầm liên kết với nhau chống lại cô gái may mắn kia.
Mỗi khi bước vào thang máy, Kha Ngạn Tịch đều cảm giác có bao nhiêu ánh mắt kì dị đang nhằm vào anh. Lần đầu tiên anh để ý các trợ lý đang bàn tán chuyện gì, sau khi xác định họ không biết anh là người đỡ đầu của Giang Tử Khâm,mới thầm thở phào.
Giang Tử Khâm còn thấy chưa đủ ầm ĩ, thường xuyên, ngang nhiên khoác tay anh trước mặt mọi người, anh bối rối, lòng bàn tay toát mồ hôi. Một khi đã quyết định ở bên nhau, cần gì bận tâm đến ánh mắt của thiên hạ, nhưng lòng anh vẫn không yên.
Anh ngày càng bồn chồn.
Chim di cư ngoài cửa sổ cất tiếng kêu lanh lảnh, bay vút qua, báo hiệu cuối thu,
Một buổi trưa, Giang Tử Khâm khoác tay Kha Ngạn Tịch đến ăn cơm trưa ở nhà ăn của công ty. Cô đã khá quen với mấy trợ lý của anh, trước khi đi còn chào từng người, khiến Kha Ngạn Tịch đứng bên, mặt biến sắc.
Cô vẫn cười ngọt lịm, nhưng sau khi gọi anh, “Ngạn Tịch”, liền bị một người béo mập chắn đường.
Khi hai người đang tay trong tay, thì hoàn toàn bất ngờ, hoàn toàn đột ngột – Kha Ngạn Tịch buông ra.
Giang Tử Khâm giật mình, cau mày, nhíu mắt, nhưng k


Polaroid