Tác giả: Kim Nhật Si
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
yền vậy. Nếu như cả hai cùng ở trong tình trạng nguy cấp, nhất định phải tìm một người có thể đồng cam cộng khổ, cùng ngồi chung một thuyền. Chư vị tiên quân cho dù đang ở trong tình thế khó khăn, vẫn có thể đưa tay cứu giúp tiên liêu không hề quen biết gặp giữa đường, quả không làm Đế Cơ thất vọng”.
Không chỉ là không hề làm Đế Cơ thất vọng, mà phải nên biểu dương mới đúng. Nhìn xem, giày vò như vậy, Chi Liên đế quân lúc đầu anh tuấn phóng khoáng là thế, bây giờ bị ngâm nước đến nỗi hệt như một cây dưa chua, bộ dạng mê đắm cảm động trời xanh. Ta vừa lên bờ đã thấy Hoành Thanh đang đứng lấp ló ở đằng xa, đang định bước tới phía đó thì tay bỗng dưng bị kéo lại, toàn thân ta lấp lánh ánh sáng bạc, y phục trên người vốn bị nước mưa và nước sông làm ướt tức khắc được tiên thuật do bàn tay kia truyền tới hong khô. Ta ngại ngùng gạt tay y ra nói: “Đa tạ, đa tạ”.
Đế quân chau mày cúi đầu, trên gương mặt dường như thoáng qua thần sắc phức tạp.
“Cô cô đã từng gặp Thiên Đế bệ hạ chưa?”
Ta không biết tại sao y lại hỏi như vậy nhưng cũng đáp đúng sự thật: “Chưa từng”. Trong đầu ta lóe lên một ý nghĩ, bất giác cười chua xót: “Đế quân cứ yên tâm, chuyện giữa chúng ta chẳng qua chỉ là một sai lầm ngẫu nhiên. Cho dù gặp được Thiên Đế bệ hạ, ta cũng không nhiều lời gì đâu, tuyệt đối sẽ không phá vỡ mới nhân duyên tốt đẹp giữa huynh và Đế Cơ, còn về Hàn Nhi...”.
Ta nhíu mày, không cam nguyện gọi tên nhi tử vài lần, để cho nó ra diễn phụ tử tình thâm với phụ thân nó một hồi. Nào ngờ nhóc con vẫn nằm bẹp trong giỏ trúc sau lưng ta, không hề có động tĩnh gì. Ta mừng thầm trong bụng, trên mặt vẫn làm bộ làm tịch nói: “Ôi, tiểu tử này không biết đang giận dỗi gì nữa đây, thôi sau này có cơ hội rồi gặp lại cũng được”.
Sau này làm gì còn cơ hội để mà gặp lại chứ. Y đã chọn lựa như vậy rồi, bản tiên cô mà còn tiếp cận y nữa thì ta chính là con heo. Thế nhưng, những lời như “Thanh Sơn bất cải, lục thủy trường lưu*” thì vẫn phải nói, nó còn thể hiện khí phách của bản tiên cô nữa.
*Thanh sơn bất cải, lục thủy trường lưu: Núi xanh không đổi dời, nước biếc vẫn còn chảy mãi. Ý nói vạn vật vẫn còn mãi không thay đổi, thường nói vào những lúc từ biệt, ý bảo nằm dài tháng rộng, sau này sẽ còn cơ hội gặp lại.
Đế quân dường như không cảm nhận được một chút ý từ biệt trong lời nói của bản tiên cô, y nói: “Chưa từng gặp được Thiên Đế, vậy tấm lệnh bài thông hành trên người cô cô từ đâu mà có?”.
Ta thản nhiên đáp: “Một vị tiên liêu quen thân với ta đã giúp đỡ”. Cũng không biết sau khi sư huynh tỉnh lại mà phát hiện ta chôm mất tiền bạc và lệnh bài của hắn thì sẽ có vẻ mặt như thế nào. Nghĩ lại thì ta đến Linh Tựu cung phá rối “thùng nước đục” này đúng là một việc rất ngu xuẩn, chắc ta nên đến phủ của Thiên Xu tinh quân tìm sư huynh trước, chủ động nhận sai với hắn, đó mới là chuyện đúng đắn.
Ta vừa vẫy tay với Hoành Thanh, liền nghe thấy Đế quân vội vàng gọi: “Chờ đã”.
Ta nói: “Đế quân có chuyện gì xin cứ nói”.
Chi Liên đế quân nói: “Người... không hay đến tầng thứ ba thiên giới phải không. Chờ chuyện ở đây kết thúc, có muốn đến phủ Thanh Liên của ta ngồi chơi một chút không? Kiếm Minh, Tư Đàn đều rất nhớ cô cô và Hàn Nhi”.
Ta đáp: “Tính cách của nhóc trọc đầu và ta rất hợp nhau, ta cũng rất nhớ nó... nhưng để tới lúc đó hẵng nói”.
Đế quân đang định nói gì đó, thì có hai tiên nữ của Linh Tựu cung đứng chắn trước mặt chúng ta, nói một câu hoàn toàn nằm ngoài suy nghĩ của ta: Tương Nghi tỷ tỷ của họ có lời mời. Lúc này Hoành Thanh chạy lại cười mỉm hỏi: “Không biết Tương Nghi tiên tử truyền thị nữ của ta đến có chuyện gì?”.
Hai tiên nữ lắc đầu. Ta bất giác chau mày, lại nhìn thấy Hoành Thanh nháy mắt với ta, trên mặt hắn viết rõ ràng mấy chữ “Muội cứ an tâm đi”. Ta lại lén liếc nhìn Chi Liên đế quân, vẻ mặt y cũng rất bình tĩnh. Bản tiên cô chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả, đành phải đi theo mấy tiên nữ kia.
Trong lòng ta thầm suy xét, với giao tình giữa ta và sư huynh, hắn nhất định không thể bởi vì một tấm lệnh bài thông hành mà đi tố cáo ta. Còn chuyện Nhất Chi Mai nhập vào Tiểu vương tử ma giới bây giờ đã là vụ án không có manh mối. Không lẽ bởi vì chuyện Thiên Hậu triệu kiến ta?
Họ không dẫn ta đến điện chấp sự lúc trước từng tới, mà rẽ trái rẽ phải, tiến vào một tòa cung điện càng vắng vẻ hơn. Trên đường đi, ta nghe hai vị tiên nữ khe khẽ bàn luận với nhau: Họ vừa mắt với vị tiên quân nào nhất, tại trận địa sa mạc còn có những thử thách nào nữa...
Một người hưng phấn nói: “Thật lòng mà nói, ta chẳng thích những thử thách chém chém giết giết chút nào, nếu cái nào cũng giống như trận địa sa mạc thì tốt quá”. Người còn lại hiếu kỳ hỏi: “Thế nào? Lẽ nào không phải thi sức chịu đựng, đi bộ xuyên qua sa mạc sao?”. Vị tiên nữ kia lắc đầu nguây nguẩy: “Sao có thể. Thử thách qua đầm nước không được sử dụng pháp lực chỉ là ngoại lệ thôi. Còn thử thách lần này là...”.
Đáng tiếc, ta còn chưa nghe được thử thách lần này là gì, bởi vì hai tiên nữ kia đã dẫn ta đi vòng qua điện chấp sự, tiếng nói lập