Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
hờ, lại còn hỏi Quân Quân vì sao ở đây nữa, Quân Quân tới đây nhất định là đi tập bóng rồi, cậu cười nhạt một tiếng: “Mình không phải có ý này, chẳng qua là bây giờ đã muộn mà Quân Quân còn cố gắng luyện bóng cảm thấy bất ngờ thôi, Quân Quân trước kia cũng không ham thích học tập như vậy.”
Hôm nay sao lại cười miễn cưỡng như vậy? Trần Hiểu Quân cảm thấy kỳ quái: “Quỷ đáng ghét, cậu làm sao vậy?” Mặc dù Trần Hiểu Quân cảm giác mình bây giờ nhất định là đang xen vào việc của người khác, nhưng không nhịn được tò mò vẫn hỏi, rất kỳ lạ, người này rất giống như đang gặp phải vấn đề khó khăn gì đó, ngạc nhiên ha, nhất định phải khai thác! Trần Hiểu Quân đã ở trong lòng thầm suy tính.
“Không có gì, chỉ là không cách nào tiến hành giải phẫu cơ thể người thôi.” Một câu nói rất đơn giản.
Là vì cái này? Tôi còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì to tát, gặp phải chuyện lớn bị phản bội đả kích gì nữa chứ, thật là lãng phí trí tưởng tượng! Ấy không phải, là không thể làm giải phẫu cơ thể người sao… Không thể làm giải phẫu cơ thể người? Đây cũng không phải là chuyện nhỏ nha…
“Cậu thật đúng là vô dụng quá mà, làm bác sĩ còn không dám động vào dao mổ, chuyện này không phải là giống như chiến sĩ ra chiến trường không biết bắn súng hay sao, vấn đề nghiêm trọng như thế cậu còn có tâm tư ở chỗ này ngồi không nhanh đi luyện tập đi?” Trần Hiểu Quân nói giống như là cô hiểu rõ tình hình.
Trình Hiểu Quân chỉ có thể thở dài, nếu như những điều Quân Quân nói chỉ đơn giản như vậy thì hiện tại cậu cũng không lâm vào tình cảnh như thế này: “Mình có luyện tập cũng vô dụng!” Luyện cả một năm nay rồi mà có được đâu.
“Cái gì còn có chuyện cậu luyện mà cũng vô dụng sao?” Trần Hiểu Quân bị gợi lên hứng thú, “Tôi muốn đi xem rồi, đi!” Nói là làm.
Trình Hiểu Quân không hiểu Quân Quân có ý gì đã bị cô lôi đi: “Phòng giải phẫu sao, tôi muốn nhìn qua một chút!”
“Quân Quân!” Trình Hiểu Quân không kịp ngăn cản, Trần Hiểu Quân đã kéo Trình Hiểu Quân nhanh chóng chạy tới phòng giải phẫu, “Chính là chỗ này sao?” Vừa nói cô vừa đi vào bên trong.
“Bên trong? Trong đó có cái gì vậy? Có ma hả?” Trần Hiểu Quân ra vẻ suy tư tiến gần quỷ đáng ghét, “Hay là, cậu sợ ma?” bốn chữ sau nói ra rất to và rõ ràng.
Trình Hiểu Quân dở khóc dở cười, Quân Quân nhất định là đã đọc quá nhiều sách kinh dị mất rồi, nếu như cậu sợ ma trong lòng hoảng hốt thì làm sao có thể hoàn thành tốt thí nghiệm giải phẫu được: “Muộn quá rồi hay là cậu đừng vào nữa, bên trong mùi rất nặng, nhất là vào buổi tối.” Nữ sinh trong viện y học cũng không có nhiều người dám tới phòng giải phẫu vào ban đêm, Quân Quân nhất định cũng không chịu được.
Trình Hiểu Quân không muốn để Quân Quân bước vào, nhưng Trần Hiểu Quân rất tò mò không hiểu bên trong có cái gì: “Tôi mặc kệ, hiếm khi có cơ hội như thế này, tôi nhất định phải vào xem một lát!” Không để ý tới sự ngăn cản của quỷ đáng ghét, Trần Hiểu Quân kiên quyết bước vào.
Bên trong rất u ám, khi mở cửa một mùi nồng đậm xông vào mũi: “Mùi này là…?”
“Formadehic.” Kéo lấy Quân Quân ở phía trước, “Đi ra ngoài đi, mùi này rất khó chịu.”
“Không!” Cô tiếp tục tiến lên. “Lần đầu tiên gặp dì tôi đã ngửi thấy trên người dì có mùi nhàn nhạt như thế này, tôi cảm thấy rất thơm.”
Rất thơm? Sợ rằng trên thế giới này cũng không tìm ra được cô gái nào cho rằng mùi Formadehic lại thơm, chẳng qua nếu như không ghét thì sau này mình… Mải suy nghĩ bước chân người phía trước bỗng dừng lại: “Quân Quân?”
Trần Hiểu Quân quay đầu lại vẻ mặt kỳ quái nhìn quỷ đáng ghét, ngơ ngác nói: “Đây là…”
Trình Hiểu nhìn về phía Quân Quân vừa nói, đó là… Lập tức kéo Quân Quân vào trong ngực, một tay ôm lấy eo của cô một tay che lấy đôi mắt: “Không có chuyện gì, đừng sợ, cậu cứ coi như không thấy gì cả, chúng ta đi ra ngoài đi.”
Nhưng Trần Hiểu Quân không để ý tới lời của Trình Hiểu Quân…, gạt bàn tay của Trình Hiểu Quân đang che lấy mắt mình ra: “Thì ra là trong phòng thí nghiệm thật sự có người à, tôi còn tưởng trong sách chỉ nói bừa, có một người này thôi sao?”
Trình Hiểu Quân khó hiểu, người? Cái thi thể nằm trong bồn thuốc Formadehic vậy mà Quân Quân lại có thể dùng giọng thoải mái mà nói ra như vậy? Hơn nữa, thứ này được coi là người sao: “Quân Quân, cậu không sợ à?” Lại còn nhìn những thứ này vào buổi tối nữa.
“Tại sao phải sợ?” Trần Hiểu Quân không chút sợ hãi rời khỏi Trình Hiểu Quân, sau đó cầm lấy một cây gậy thủy tinh trên bàn thí nghiệm thăm dò thi thể trong bồn kinh ngạc nói: “Còn co dãn này!”
Trình Hiểu Quân ngây dại, Quân Quân có biết mình đang làm gì không đấy, cậu ngăn cánh tay đang tiếp tục đâm “Người”: “Quân Quân?”
“Sao vậy?” Trần Hiểu Quân mất hứng khóe mắt cụp xuống, “Rất vui mà!” Trần Hiểu Quân lúc này đem thần kinh thô thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Trình Hiểu Quân bất giác ngây người không biết nên nói gì cho phải nữa.
Trần Hiểu Quân cau mày, quỷ đáng ghét này tại sao giống như thấy… động vật quý hiếm vậy: “Cậu ngây ngốc cái gì! Không phải là cậu sợ thật đấy chứ?” Lấy tay quơ quơ trước mặt quỷ đáng ghé